- Có cái gì ngươi cứ nói đi, ta không trách đâu.
Nói xong, cúi đầu, cảm giác gương mặt có chút nóng lên, trống ngực đột
nhiên nhanh hơn. A Ngốc ôm ấp thân thể mềm mại của Huyền Nguyệt, nói:
- Nguyệt Nguyệt, ta...
Hắn thật vất vả mới lấy được dũng khí, vừa định nói cái gì, đột nhiên
tiếng vó ngựa đinh tai nhức óc vang lên, tựa hồ có rất nhiều nhân mã hướng
đêm lửa trại chạy đến.
A Ngốc trong lòng cả kinh, nói:
- Nguyệt Nguyệt, hình như đã xảy ra chuyện, chúng ta đi xem một chút
đi.
Huyền Nguyệt ảm đạm cảm thán, thoát khỏi vòng tay A Ngốc đứng lên,
trừng mắt liếc A Ngốc một cái, hướng nơi phát ra tiếng vó ngựa nhìn lại,
chỉ thấy, vô số bóng đen cưỡi ngựa rất nhanh hướng lửa trại Á Liễn Tộc
chạy đến, nhờ ánh trăng chiếu rọi xuống có thể rõ ràng thấy được đạo đạo
hàn quang, đó có thể là binh khí giết người a!
A Ngốc tự nhiên cũng thấy được đống binh khí đó, nghi hoặc nói:
- Nguyệt Nguyệt, bọn chúng là ai vậy? Tại sao trên người đều mang
theo sát khí.
Huyền Nguyệt lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết, dù sao chắc không phải người tốt, chỉ sợ là đến
đánh lén Á Liễn Tộc
A Ngốc cau mày:
- Hỏng rồi! Nham Thạch và Nham Lực đại ca còn đang ở bên đó, hơn
nữa, Á Liễn Tộc bằng hữu đều đang cuồng hoan, nếu như bị đánh lén, sợ
rằng rất khó ngăn cản.
Huyền Nguyệt nói:
- Những người này thật là biết chọn thời điểm a, hiện tại đúng là thời
điểm cả Á Liễn Tộc không chút phòng bị, thừa dịp hiện tại công kích, sợ
rằng bên kia chống cự phi thường khó khăn. Á Liễn Tộc nhân thật là…,
ngay cả lưu lại mấy người canh gác cũng không có, nếu bị đánh lén, không
tổn thất thảm trọng mới là lạ ấy.
A Ngốc vội la lên: