THIÊN NGUYỆT CHI MỊ - Trang 594

Tâm tư của hắn hiển nhiên Thiên Nguyệt Triệt rõ ràng: “Hôm nay khắp

thiên hạ này, nếu bổn điện hạ muốn một người sống, hắn tuyệt đối sẽ không
chết, nhưng nếu bổn điện hạ muốn một người chết, thì chân trời góc biển,
hắn cũng tuyệt đối không cách nào sống tạm.”

Dùng thanh âm ôn hòa như nói một chuyện không có quan hệ chút nào

đến mình, nhưng lúc này, trong mắt người khác, Thiên Nguyệt Triệt đầy mị
hoặc cùng cao ngạo, phảng phất mỗi nơi trên cơ thể hắn đều dụ hoặc người
khác, song chỉ có thể bọng tưởng, ai cũng đừng hòng có được.

Khí chất nhu hòa mang theo lạnh lùng, tính cách có vẻ hiền hoà rồi lại lại

xa cách ngàn dặm.

Giống như là vô tình, nhưng lại có tình.

Khuôn mặt non nớt lộ ra hơi thở hồn nhiên, lại yêu mị mê người.

Sau khi hài tử này lớn lên, khắp thiên hạ có ai bằng hắn.

“Các ngươi đi ra ngoài đi, thời điểm bổn điện hạ mổ không thích có

người quấy rầy, Đàn Thành, ngươi lưu lại làm trợ thủ của ta, Liệt La Đặc,
lúc trước phân phó ngươi mua thuốc mua, sao rồi?” Thiên Nguyệt Triệt
lãnh tĩnh sai bảo.

“Bẩm chủ tử, đã mua.” Liệt La Đặc bưng lên một chén canh: “Thuộc hạ

đã đem thuốc bỏ vào trong nước canh, thuộc hạ cũng thêm vào đó vài loại
dược đặc biệt, có thể làm cho Thụy Phi hôn mê một ngày và không bị chảy
máu.”

“Làm tốt.” Thiên Nguyệt Triệt khen ngợi: “Ngươi hiểu rõ về dược liệu

vượt qua tưởng tượng của ta.”

Trong lời nói của Thiên Nguyệt Triệt cũng không có bao nhiêu ý tứ,

nhưng Liệt La Đặc nghe, có chút bận tâm, sợ Thiên Nguyệt Triệt hiểu lầm,