THIỀN SƯ VIỆT NAM - Trang 56

Dịch nghĩa:

BÀY RÕ BÍ QUYẾT CHO NGƯỜI THAM VẤN

Một hôm ngồi trước Tăng đường, có vị Tăng hỏi:
- Phật và Thánh khác nhau thế nào?
Sư đáp:

Trùng dương cúc nở dưới rào,
Trên cành oanh hót thanh tao dịu dàng.

Tăng thưa: Cảm tạ Thầy chỉ dạy, học nhân chẳng hội, xin lại nêu bày ra.
Sư đáp:

Ngày thì vầng nhật chiếu,
Đêm đến ánh trăng soi.

Tăng lại hỏi: Đã được chân chỉ của Thầy, còn huyền cơ thì dạy thế nào?
Sư đáp:

Bưng thau nước đầy không chú ý
Một lúc sẩy chân hối ích gì?

Tăng thưa: Đa tạ!
Sư bảo:

Chớ rửa sông to sóng,
Chính mình đến chết chìm.

Tăng hỏi: Thiếu Thất, Ma-kiệt rất huyền diệu, từ xưa đến nay ai kế thừa làm

chủ?

Sư đáp:

Trời tối, sáng soi nhờ nhật nguyệt,
Đất hiểm, phân ranh có núi sông.

Tăng hỏi:

Thế nào là đại đạo,
Cội nguồn một lối đi?

Sư đáp:

Gió mạnh bờ cao biết cỏ cứng,
Nước nhà lận đận thấy tôi trung.

Hỏi:

Tất cả chúng sanh từ đâu tới,
Sau khi trăm tuổi sẽ về đâu?

Đáp:

Rùa mù dùi vách đá,
Trạnh què trèo núi cao.

Hỏi:

“Trúc biếc xanh xanh trọn là chân như”, thế nào là “dụng” của chân
như?

Đáp:

Tặng anh đi ngàn dặm,
Cười trao một ấm trà.

Lại thưa: Thế là uổng công đến mà vô ích?
Đáp: Ai

biết được người chủ (Đông A),

Trên đường lại bạc đầu.