THIỀN SƯ VIỆT NAM - Trang 58

Đáp:

Trước gió thông reo tiếng buồn bã,
Mưa tạnh trên đường ít bùn lầy.

Lại thưa:

Thế là chẳng khác thời nay?

Đáp:

Dưới giậu trùng dương cúc,
Đầu cành xuân ấm oanh.

Hỏi:

Rõ ràng trong khoảng tâm mắt,
Sáng chói ở trong sắc thân.

Mà lý không thể phân, tướng không thể thấy, tại sao không thấy?

Đáp:

Trong vườn hoa khoe sắc,
Trên bờ cỏ xanh rì.

Hỏi:

Năm lạnh các mầm thối,
Lấy gì để khoe xinh.

Đáp:

Mừng ông đã thấu suốt,
Cũng chẳng vui hay sao.

Tăng nói:

Hân hạnh nghe Thầy giải,
Từ đây khỏi chợt không.

Sư đáp: Chìm

cạn vừa ra khỏi,

Quay đầu muôn trượng đầm.

Hỏi:

“Trong thành Niết-bàn vẫn còn nguy”, thế nào là chỗ chẳng nguy?

Đáp:

Xây tổ trên rèm cháy,
Râu tóc cọng hoa lau.

Hỏi:

Nếu gặp khi bức bách,
Hai chỗ là làm gì?

Đáp:

Trượng phu tùy thong thả,
Gió trăng mặc tiêu dao.

Hỏi: “Tất cả chúng sanh đều nói là Phật”, lý này chưa rõ xin Thầy chỉ

dạy?

Đáp:

Khuyên ông hãy gắng việc nông tang,
Chớ học theo người đợi thỏ nhọc.

Tăng nói:

Được nhờ Thầy chỉ rõ,
Trọn chẳng đến ai cầu.

Sư nói:

Đáng thương người mắc nghẹn,
Ngồi đói lại quên ăn.

Tăng nói: Nhiều năm cất giấu báu trong đãy,

Ngày nay trước mắt thấy rõ ràng.

Sư nói: Chỉ đợi trăng thu sáng,

Đâu ngờ mây mưa che.