THIỀN SƯ VIỆT NAM - Trang 60

Đáp:

Đầu gậy gió dễ động,
Trên đường mưa thành lầy.

Hỏi:

“Chẳng hướng Như Lai cầu diệu tạng,
Không mong đuốc Tổ nối ngọn đèn.”

Ý

chỉ câu này thế nào?

Đáp:

Trời thu hoàng oanh hót,
Trong tuyết mẫu đơn xinh.

Hỏi: Thế nào là câu tuyệt diệu?
Đáp:

Một người xây vách đứng,
Cả nhà uống chẳng vui.

Hỏi:

Cổ kim việc lớn thôi không hỏi,
Chỉ chuyện Tây lai ý thế nào?

Đáp:

Người nói khéo mặt lành,
Kẻ dùi rùa đập ngói.

Hỏi:

“Tâm pháp đều quên, tánh tức chân”, thế nào là chân?

Đáp:

Hoa núi mưa sa, Thần nữ khóc,
Tre sân gió thổi, Bá Nha đàn.

Hỏi:

Thế nào là câu tuyệt diệu?

Đáp:

Trong cổ vẫn còn nghẹn,
Thường ở chỗ bất an.

Hỏi:

Còn tu còn chứng sanh bốn bệnh,
Xuất đầu sao được thoát lồng trần?

Đáp:

Núi cao lại lớn dung chứa bụi,
Bể cả càng sâu nhận các dòng.

Hỏi:

“Chỉ Phật với Phật mới biết việc này”, thế nào là việc này?

Đáp:

Đường hẹp trúc um tùm,
Gió thổi thành khúc nhạc.

Hỏi:

Chẳng dùng bình thường, chẳng dùng thiên nhiên, chẳng dùng tác
dụng, thì nay phải làm sao?

Đáp:

Cỏ bồng chim én đậu,
Biển cả náu cá kình.

Hỏi:

Tứ đại đeo mang đã nhiều kiếp,
Thỉnh Thầy phương tiện thoát luân hồi?

Đáp:

Tất cả súc sanh tê giác quí,
Ăn toàn gai góc, ngủ trong bùn.

Hỏi:

“Các thứ thủ xả đều là luân hồi”, khi không thủ không xả thì sao?