THỜI NIÊN THIẾU KHÔNG THỂ QUAY LẠI ẤY - Trang 319

Thường thì khi các bạn trong lớp đã ra về, tôi, Quan Hà, Lí Sâm vẫn ở lại

lớp làm việc. Khi tôi và Quan Hà tập trung làm việc, có thể quên ăn cơm,
Lí Sam phải đi mua bánh mì và đồ uống cho chúng tôi.

Khi cậu mua về, sẽ mời chúng tôi ăn. Chúng tôi ngồi trên bàn học, vừa

ăn vừa thưởng thức thành quả lao động của mình, đến lúc đó sẽ đến phiên
Lí Sam làm việc, cậu ấy phụ trách kiểm tra, chỉnh

Tiếng hát của Quan Hà nghe rất êm tai, cũng rất thích hát, cô ấy thường

ngồi trên bàn, vừa đong đưa chân vừa hát, gần như bài hát đang được thịnh
hành nào cô ấy cũng hát được, Lí Sam nói bài nào, cô ấy lại hát bài ấy; mà
tôi, hưởng thụ tiếng hát tuyệt vời đó, vừa uống nước, vừa nhìn Lí Sam bận
rộn. Thỉnh thoảng, tôi cũng rung đùi đắc ý hát cùng Quan Hà, tuy nhiên, tôi
cũng chỉ ngâm nga nhỏ nhỏ theo cô ấy thôi, giống như tiếng hát đệm.

Có một lần, chúng tôi đang vui vẻ hát, tôi đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn

thấy Trương Tuấn đứng ngoài hành lang, nhìn chúng tôi qua lớp kính cửa
sổ, ánh mắt vô cùng chăm chú, cho dù tôi phát hiện ra cậu, cậu cũng không
rời mắt, thoáng chốc, tôi cảm thấy kinh ngạc, nghĩ người cậu nhìn là mình,
nhưng ngay sau đó tôi liền hiểu, sai rồi, cậu đang nhìn người bên cạnh tôi,
Quan Hà.

Quan Hà cũng nhìn thấy cậu, vẫy tay chào hỏi cậu, Trương Tuấn liền đi

vào, dựa lưng trên vách tường, hai tay khoanh trước ngực, nhìn bảng tin
của lớp chúng tôi.

Quan Hà vẫn hát, tôi nhảy xuống bàn, vẽ nốt bức tranh minh họa cuối

cùng với Lí Sam, cố gắng bỏ qua sự tồn tại của Trương Tuấn.

Không biết tại sao Trương Tuấn không đi, Lí Sam và Quan Hà không có

ý kiến gì, nên tôi cũng không thể có ý kiến, cậu ấy luôn nhìn vào bảng tin.

Có lẽ vì tiếng hát vui vẻ của Quan Hà, có lẽ vì ánh mắt Trương Tuấn

luôn nhìn bảng tin, nên tôi không nảy ra một tia ghen tị nào, thậm chí còn