THÚ PHI - Trang 1218

nước. Thân thuyền phủ màu trắng như ánh trăng bạc, trên đó điêu khắc hoa
lá của Bà Sa song thụ. Dưới ánh nắng sớm chiếu rọi xuống, phát ra một loại
ánh sáng vừa trong suốt vừa chói lọi, nhìn rất quý phái.

Đứng ở đầu thuyền, Thánh Thiên Vực hít thật sâu một hơi không khí

tươi mát, quay đầu nhìn Vân Khinh đứng ngay ngắn bên cạnh, khẽ cười
nói: “Ánh nắng sớm trên non sông tươi đẹp chính là thứ đẹp nhất.”

Vân Khinh đứng bên cạnh Thánh Thiên Vực, thản nhiên nhìn mặt hồ lăn

tăn gợn sóng, ánh mặt trời chiếu rọi khiến mặt hồ sáng lấp lánh nhìn giống
như những vẩy cá bảy màu óng ánh. Quả thật rất đẹp, có điều người bên
cạnh không phải là Độc Cô Tuyệt nên cảnh trí có đẹp đến mấy cũng không
có ý nghĩa gì.

Thánh Thiên Vực thấy Vân Khinh không nói chuyện, cũng không tức

giận, thần sắc cực kỳ tự nhiên, vô cùng bình thản.

Đinh Phi Tình ở bên cạnh thấy vậy sắc mặt hơi thâm trầm. Chiều hôm

qua sau khi đám người Độc Cô Tuyệt đi rồi, cô mới nghe nói về chuyện vợ
chồng mệnh định gì đó. Hôm nay thức dậy lại nghe nói tên Thánh tử Nam
Vực Thánh Thiên Vực này sẽ mời Vân Khinh du thuyền trên hồ, nói là
cùng nhau ngắm mặt trời mọc ở phía đông, rồi đi chơi thuyền trên hồ. Tên
này tâm tư không rõ ràng, tuy rằng cô thích trêu chọc Độc Cô Tuyệt nhưng
hắn đối với Linh Đang của cô là tình sâu nghĩa nặng. Hơn nữa hai người đã
sớm kết thành vợ chồng, cô tuyệt đối sẽ không để cho Vân Khinh bị tên
Thánh Thiên Vực này ức hiếp.

Vẻ mặt sắc lạnh nhìn chằm chằm Thánh Thiên Vực, đã lột rõ tâm tư

phòng bị của Đinh Phi Tình.

Cảm giác được ánh mắt nhìn chăm chú của Đinh Phi Tình, Thánh Thiên

Vực quay đầu thoáng nhìn Đinh Phi Tình, thấy Đinh Phi Tình không lùi
cũng không tránh mà lạnh lùng nhìn lại mình. Thánh Thiên Vực chợt nở nụ
cười nhẹ nhàng, gật đầu một cái với Đinh Phi Tình, thanh nhã mà khiêm
tốn.

Đinh Phi Tình thấy vậy khẽ nhíu mày, mặt mày chuyển sang tối sầm.
“Ta là vợ của chàng, ta không còn là trinh nữ nữa.” Nhìn xuống mặt hồ

gợn sóng, vẻ mặt Vân Khinh lãnh đạm đột nhiên mở miệng, giọng nói cực