THÚ PHI - Trang 1231

“Bây giờ phải làm sao?” Trong yên lặng, Mộ Ải đột nhiên cất tiếng hỏi,

y vốn không muốn quấy rầy hai người, nhưng tình huống trước mắt khiến y
không thể tiếp tục im lặng được nữa.

“Ta không sao.” Độc Cô Tuyệt nhìn Mộ Ải, khàn giọng nói.
“Không, ngài có vấn đề rất lớn.” Không ngờ Độc Cô Tuyệt vừa dứt lời,

Thượng Quan Kính đỡ Tuyết Cơ và Tuyết Lê đi đến, Tuyết Cơ nhíu mày
nhìn Độc Cô Tuyệt

“Chưa từng có người nào trúng độc Thiên Mạch mà sống quá ba ngày,

hiện tại ngài là người đầu tiên. Nhưng con có thể sống được hoàn toàn là
dựa vào dòng nham thạch nóng chảy trong lòng đất bao quanh người ngài.
Hơi nóng của nham thạch làm cho máu ngài không đông đặc, một khi rời
khỏi đây, chỉ sợ cũng là ngày chết của ngài.” Tuyết Cơ cắn răng nói thẳng
một hơi.

Độc Cô Tuyệt nghe vậy sắc mặt chợt trở nên u ám, Vân Khinh càng ôm

chặt hắn hơn nữa.

Tuyết Lê đưa mắt nhìn xung quanh, đây là lần lần đầu tiên bà vào Thánh

nữ cung, cuối cùng cũng biết Thánh nữ cung như thế nào. Nhưng lúc này
cũng không rảnh bận tâm khung cảnh trước mắt, cúi đầu nhìn hai người
đang ôm nhau nói: “Chúng ta đến chính là thử kéo dài thời gian đông máu
của ngươi, xem thử có thể giảm bớt độc tố của Thiên Mạch để ngươi có thể
ra ngoài được hay không, nếu ngươi không chịu phối hợp với chúng ta, cố
ý đi ra ngoài thì chúng ta cũng không ngăn cản ngươi làm gì.”

Lời nói lạnh lùng vang vọng trong cung thứ ba, cũng là phán án tử hình

cho Độc Cô Tuyệt.

Bà và Tuyết Cơ thuở nhỏ sinh sống ở Nam Vực, cho dù là độc tố gì, cho

dù không có khả năng tuyệt đỉnh như Thánh Tông nhưng cũng không phải
hạng tầm thường vô dụng. Nếu cho hai người thời gian nghiên cứu thì dù
không giải được độc, chắc chắn cũng có thể kìm hãm được.

Hai mắt Độc Cô Tuyệt nhíu lại, cắn chặt răng, đưa tay ôm lấy Vân

Khinh định ngồi dậy, không ngờ hắn chưa kịp làm gì, Vân Khinh đột nhiên
ôm chặt hắn hơn nữa, ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn, ánh mắt đầy kiên
quyết: “Không được rời khỏi đây, chàng phải ở lại.”