THÚ PHI - Trang 1297

được từng con sóng dao động, nhưng không có cảm giác sóng lớn, xem ra
đây chính xác là một dốc nghiêng.

Vân Khinh nhanh chóng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn vách đá phía trên,

chỉ thấy một vùng tối như mực không nhìn thấy rõ bất cứ thứ gì, chỉ có
vách đá rất cao. Hơn nữa, lại là vách đá trơn nhẵn, bóng loáng, nếu dựa vào
khinh công của cô, không cần nghĩ cũng biết không thể lên được.

Vân Khinh khẽ nhíu mày, xoay xoay người, không có gì bất thường. Gã

đàn ông mặc áo đen kia đánh cô một chưởng giống như muốn đưa cô
xuống dưới này hơn là đả thương cô. Dùng sức rất chuẩn, nội lực mạnh mẽ
như vậy, nhưng không hề để lại trên người cô một chút thương thế gì, thật
kỳ lạ.

Nét mặt khẽ lay động, Vân Khinh nhìn bàn tay mình, nếu vách đá này

cao hơn một chút thì một chưởng của cô chẳng có chút tác dụng gì khi đang
rơi xuống nửa chừng từ độ cao như vậy, gãy chân tay là điều không thể
tránh khỏi. Nhưng bây giờ, hai chân cô chỉ hơi run run, chẳng lẽ mọi
chuyện đều nhờ gã đàn ông áo đen kia tính toán chuẩn xác, biết cô có thể
ứng phó được với khoảng cách như vậy, nên mới ném cô xuống dưới này.

Trong đầu Vân Khinh chợt cảm thấy nghi hoặc, bắt đầu quan sát vách đá

phía sau. Nếu cố ý đưa cô xuống đây thì chắc hẳn y sẽ không để cô phải bơi
qua hồ này ra ngoài.

Dưới ánh trăng tròn sáng tỏ, Vân Khinh chẳng tốn chút công sức nào đã

thấy một hang đá tối tăm phía sau mặt nước. Những đám rong rêu dài và
dày đặc phủ kín, đẩy đưa qua lại với sóng nước chỉ lộ ra khe hở rất nhỏ.
Nếu không phải đêm nay trăng sáng thì cho dù ở gần như vậy cũng không
dễ dàng phát hiện ra.

Vân Khinh vừa nhìn thấy, khuôn mặt khẽ rung động, ánh mắt sáng lên,

một tay đặt trên Phượng Ngâm Tiêu vĩ, một tay lấy đồ mồi lửa chưa bị
nước làm ướt trong người ra, đi từng bước một vào bên trong hang đá kia.
Nếu đã cố ý đẩy cô xuống dưới này thì bên trong hang động này nhất định
có gì đó.

Ánh lửa chiếu lên vách hang đá, trong hang không rộng cũng không hẹp,

đủ chỗ cho hai người đi sóng vai, nước vừa ngập bàn chân. Trên trần hang,