THÚ PHI - Trang 1311

Không nói nhiều lời, Vân Khinh nhẹ nhàng xoay người đưa hai tay vốc

lên một vốc nước. Vừa chạm vào dòng nước xanh, Vân Khinh giật mình,
rất lạnh, dòng nước này sao có thể lạnh đến mức này? Dường như còn lạnh
hơn so với băng tuyết của mùa đông khắc nghiệt, lạnh đến kinh người.

Hoa Dương thái hậu vẫn luôn nhìn theo Vân Khinh thấy vậy, cất giọng

khàn khàn vội hỏi: “Sao vậy? Có vấn đề gì phải không, mau hất đi.”

Vân Khinh nghe vậy khẽ lắc đầu, chỉ hơi nhíu mày nói: “Hơi lạnh.” Dứt

lời, cô đưa tay lên uống một ngụm nước nhỏ.

Trong lành, một cảm giác trong lành không nói nên lời lan ra từ đầu

lưỡi, cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái hơn nhiều so với nước chảy ra từ
trong khe núi. Nhưng lại lạnh đến tê người như muốn đóng băng cả ruột
gan. Vân Khinh rùng mình một cái.

“Con bé này, con không thể đụng vào những thứ lạnh giá, có nhớ

không……” Hoa Dương thái hậu nhíu mày nhìn Vân Khinh, theo bản năng
đưa tay ra tính kéo cánh tay phải của Vân Khinh lên xem. Tay phải của Vân
Khinh bị thương như thế nào, bà chữa trị cho cô bao nhiêu năm sao còn
không biết. Vừa đưa tay ra giữa chừng, Hoa Dương thái hậu đột nhiên dừng
tay nhìn Vân Khinh, muốn đưa tay lại không dám tiếp tục đưa, muốn quan
tâm lại cảm thấy không đủ tư cách, chần chờ một lúc lâu, cuối cùng khẽ thở
dài một tiếng, chậm rãi hạ cánh tay xuống.

“Không có độc.” Vân Khinh vẫn không ngẩng đầu, một lúc sau thản

nhiên nói một câu, xoay người đứng lên rồi đi qua.

“Ta khỏe hẳn rồi.” Giọng nói nhẹ nhàng thản nhiên vang vào không khí,

lạnh nhạt mà lại ẩn chứa sự dịu dàng sâu sắc.

Hoa Dương thái hậu nhìn phía sau lưng Vân Khinh, tay nắm chặt lại, sắc

mặt vui sướng lại chua xót, nói liên hồi: “Khỏe hẳn là tốt rồi, khỏe hẳn là
tốt rồi.”

Sở Hình Thiên cũng nhìn Vân Khinh thật sâu, trên mặt cảm xúc hỗn độn

phức tạp, nhưng không hề nói gì, xoay người bắt đầu uống nước.

Bọn họ rơi vào đây từ giữa sông Cửu Khúc Long, đến tận bây giờ cũng

chưa uống một ngụm nước. Do nước trong hang đá kia là nước sông, vốn