THÚ PHI - Trang 1375

mạnh mẽ giằng xé, làm cho tâm can Vân Khinh cũng phát đau.

“Sư phụ, sư phụ.” Vân Khinh nắm chặt tay Phi Lâm, môi dưới bị cắn

đến mức bong da tróc thịt, ánh mắt ngập tràn sợ hãi lẫn không thể chấp
nhận được, đầu ngón tay của cô dường như đã bấm vào trong da thịt Phi
Lâm, nhìn Phi Lâm không ngừng lắc đầu nói: “Không được, sư phụ… con
của con…”

Phi Lâm vội ôm lấy Vân Khinh, sắc mặt vốn trầm đến mức dọa người

lúc này lại chen lẫn hỗn loạn và đau lòng, cất lời: “Liên tiếp gặp nạn, bị
động thai quá mạnh, có thể …” Những lời kế tiếp dường như không nói ra
được nữa, tình trạng này có dấu hiệu hư thai.

Vân Khinh bị Phi Lâm ôm vào trong ngực, nhìn chằm chằm vào mắt Phi

Lâm, cả người cô dường như đã đau đến mức không nói ra lời được nữa
nhưng vẫn nắm thật chặt tay Phi Lâm, ráng sức nói một hơi: “Xin sư phụ
cứu con… con của con, sư phụ…” Trong đôi mắt lúc nào cũng lạnh lùng
kia, lúc này ẩn chứa một thứ tình cảm sâu sắc nhất, lại vô cùng sợ hãi và lo
lắng. Đó là con của cô và Độc Cô Tuyệt, cô không thể để cho nó xảy ra
chuyện gì được, không thể.

Cô còn quá trẻ, trước kia không ai nói cho cô biết những việc này, ngay

cả khi thân thể có điều bất thường cô cũng không mấy chú ý. Huống chi
trong khoảng thời gian này có quá nhiều chuyện xảy ra, căn bản đã làm cho
cô không còn thời gian quan tâm đến chuyện gì khác, hoàn toàn xem nhẹ
những phản ứng bất thường trong cơ thể mình. Vả lại cô không thể nào ngờ
được con của cô và Độc Cô Tuyệt lại đến trong thời điểm này, vào đúng lúc
cô không ngờ đến nhất, đứa trẻ lại từ từ hình thành trong thân thể cô. Cô đã
không hề để tâm đến việc đứa trẻ đến khi nào, nếu bây giờ cô lại không
đảm bảo cho nó được an toàn nữa, thì cô còn mặt mũi nào để đi gặp Độc
Cô Tuyệt, cô làm sao để không oán hận bản thân mình cho được.

Phi Lâm thấy Vân Khinh đau đến mức cả người co rúm, nhưng vẫn luôn

nhìn thẳng vào mắt mình, đành âm thầm cắn răng một cái, sau đó trên mặt
lộ ra một chút kiêu ngạo, tươi cười nói: “Ngươi thật đúng là đem sư phụ
ngươi biến thành vạn năng mất rồi. Nhưng mà, thực không may, sư phụ của
ngươi quả thật đúng là vạn năng.”