THÚ PHI
THÚ PHI
Chu Ngọc
Chu Ngọc
www.dtv-ebook.com
www.dtv-ebook.com
Chương 155
Chương 155
Các Bảo Bối
Các Bảo Bối
> Edit & beta: Ong MD
Nhẹ nhàng, thoải mái, thân hình nhanh như chớp, chỉ nhảy vài cái đã tới
ngoại ô Viễn thành.
Ở phía trước, thân hình người nọ nhoáng lên rồi nhanh chóng đi vào một
khu rừng hoa đào, lúc này trong rừng không có hoa cũng không có quả, chỉ
còn sót lại những lá cây xanh biếc đâm chồi ở đầu cành.
Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh đuổi theo phía sau, từ xa đã nhìn thấy ánh
đèn tỏa ra từ những nóc nhà gạch ngói đỏ tươi bên trong rừng hoa đào, như
gần như xa, nối tiếp nhau, thoạt nhìn giống như một khu nhà riêng.
Khẽ ra hiệu với Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt ôm chặt cô tăng tốc đuổi theo
người phía trước tiến vào rừng hoa đào, không thấy bóng dáng nhóm thiết
kỵ ở phía sau.
Con đường nhỏ quanh co, khúc khuỷu uốn lượn dẫn vào trong rừng.
Mùi cỏ cây thơm ngát phảng phất trong bóng đêm, rất nhẹ nhàng mà lại
ngát hương. Bóng người phía trước quẹo một cái, biến mất ngay trước mắt
Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh. Độc Cô Tuyệt lập đuổi tức theo đuôi, không
ngờ vừa qua khỏi khúc ngoặt phía trước cả Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh
đều nao nao. Trước mặt không hề có bóng người mà còn là đường cùng,
đứng sừng sững phía trước hai người là một ngõ cụt, cuối đường là một
đống đá hỗn độn, cơ bản là không có đường, còn bóng người kia đã không
thấy tung tích. Hai bên vạt rừng cũng không có biến động lạ thường, chẳng
lẽ người này đã rời khỏi thôn nhỏ trong rừng này rồi ư?
Vân Khinh nhíu mày, giương mắt nhìn Độc Cô Tuyệt, chẳng lẽ người
này tự nhiên biến mất sao? Không, đã là con người thì không thể tự nhiên