THÚ PHI - Trang 1681

Tiếng hú vang vọng như muốn che trời lấp đất bao trùm lên tất cả, khiến
đàn chiến mã đám người Sở Hình Thiên đang cưỡi, đừng nói là chạy điên
cuồng hay lao băng băng, mà lúc này trong tiếng gào thét của đàn dã thú
ngay cả bước chân cũng không còn vững chãi, toàn thân run rẩy.

Sắc mặt Sở Hình Thiên xanh mét, một roi tiếp một roi hung hăng quật

trên mình ngựa, quát: “Nhanh hơn nữa, tăng tốc mau, không thể để chúng
đuổi kịp.” Vừa nói vừa phóng ngựa lên trước, tốc độ ngày càng nhanh hơn.

Hoàng tuyền thiết vệ ở phía sau thấy vậy, không hề than vãn một câu lập

tức theo Sở Hình Thiên chạy lên trước, bệ hạ bọn họ luôn luôn đúng, ngay
cả trong hoàn cảnh bất lợi như bây giờ.

“Gràoooo.” Nhìn thấy phía trước chính là đám người Sở Hình Thiên,

một tia sáng vụt lóe qua trong đáy mắt Bạch Hổ vương, nó ngửa đầu gầm
to một tiếng, tốc độ đàn thú phía sau lại tăng thêm lần nữa, giống như
những mũi tên sắc bén lao thẳng đến đội ngũ Sở Hình Thiên.

“Lão bạch, lão bạch à, là ta đây, nhìn kỹ một chút, đừng có cắn bậy.”

Thượng Quan Kính đi theo Sở Hình Thiên vừa chạy lên phía trước, vừa
vung tay ra sau điên cuồng hét với Bạch Hổ vương đang đuổi tới. Cậu cũng
không muốn chết trong miệng đại quân dã thú của chị gái cậu, như thế rất
bất ổn. Bởi vậy mặc kệ Bạch Hổ vương có nghe thấy lời cậu nói hay không,
cứ chào hỏi trước một tiếng thì tốt hơn.

“Câm miệng.” Đáp lại lời cậu là một roi Thiết Hổ quật lên mình chiến

mã cậu đang cưỡi.

Bóng hình đoàn người lao nhanh như sao băng, điên cuồng như bão táp,

mọi người ở phía trước chỉ hận ngựa mình đang cưỡi không thể mọc thêm
đôi cánh, lúc này mà có thể bay lên thì tốt biết bao nhiêu.

“Khoảng năm mươi trượng phía trước, nhanh.” Sở Hình Thiên lạnh lùng

tàn khốc lớn giọng quát to, quẹo vào ngã rẽ phía trước đập vào mắt mọi
người là một con sông rộng khoảng mười trượng.

“Chạy, nhanh.” Thiết Hổ, Thiết Báo vừa nhìn thấy, nhất thời vài tia sáng

chợt lóe qua đáy mắt, bắt đầu mừng rỡ như điên, gào lớn một tiếng chạy
thẳng đến chỗ con sông rộng lớn kia.