Đội Hoàng tuyền thiết vệ ở phía sau thấy vậy, trên gương mặt vốn lạnh
lẽo như băng tuyết lúc này cũng lộ ra một sự kích động, họ liều mạng
phóng tới con sông lớn phía trước.
Hổ, báo, sói đều là những động vật xưng hùng trên mặt đất, nhưng ở
dưới nước, chúng nó liền trở thành một quần thể yếu ớt, mấy ai từng nghe
nói hổ, báo biết bơi chưa? Cho dù có thể di chuyển trong nước, nhưng với
một mặt sông rộng lớn như vậy, chúng cũng không đủ bản lĩnh bơi qua.
Vó ngựa điên cuồng vang lên phía trước, tiếng hổ gầm vang vang phía
sau, nhưng tiếng vang lại dường như gần sát bên tai, năm mươi trượng, hai
mươi trượng, mười trượng, tiếng gầm gừ, rít gào, âm thanh đàn thú đuổi tới
dường như đã sát ngay sau bọn họ.
Sở Hình Thiên dẫn đầu đi trước, điên cuồng chạy tới bờ sông, khuôn
mặt lộ ra sự lạnh lùng và kiên quyết. Không đợi ngựa kịp đứng vững y liền
vỗ lên lưng ngựa, thân hình bay vụt lên như một mũi tên nhọn vọt vào giữa
dòng sông, may là lúc đi y có quan sát kỹ bản đồ vùng đất này mới biết ở
đây có một nhánh sông, nếu không hôm nay nhất định sẽ bị Bạch Hổ vương
ăn mất rồi.
Phía sau, Thiết Báo, Thiết Hổ bám sát theo, Hoa Dương thái hậu nắm
tay Tuyết Cơ, cũng phóng vào dòng sông.
Giấy phút này, hoàng tuyền thiết vệ cũng không màng đến ngựa nữa,
đều lao nhanh tới dòng sông trước mặt.
“Hí…”
Đám ngựa bị bỏ lại trên bờ, còn chưa kịp có cử động khác thì Bạch Hổ
vương đã dẫn theo đàn thú chạy đến, trong nháy mắt tiếng chiến mã kêu
thảm thiết lập tức vang vọng tận phía chân trời. Từng con từng con một ngã
xuống, cho dù chúng có cố sức nhảy xuống sông nhưng trong nháy mắt
cũng đã bị dòng sông nhấn chìm không chút tung tích.
Đám người Thiết Báo đang điên cuồng bơi qua sông nghe thấy vội vàng
quay đầu nhìn lại, vừa bắt gặp cảnh tượng đó bọn họ đồng loạt rùng mình
một cái. Nếu bọn họ chỉ trễ một bước thì cảnh tượng đám ngựa chết trên bờ
chính là kết cục của bọn họ, lúc này cả đàn thú dữ kéo đến đông nghìn
nghịt, vây kín bờ sông, liếc mắt không thể nhìn thấy điểm cuối đâu cả.