mừng. Điêu nhi đi theo con trai của hắn, nếu Điêu nhi ở nơi này, vậy con
của hắn nhất định cũng ở nơi này.
“Chít chít chít chít.” Không đợi Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt hỏi, Điêu
nhi giương nanh múa vuốt bắt đầu kêu chít chít liên tục, nhảy tới nhảy lui
trên vai Vân Khinh.
Độc Cô Tuyệt biết Điêu nhi đang nói chuyện với Vân Khinh, tuy rằng
hắn đã tiếp xúc Điêu nhi lâu rồi, nhưng mà ngôn ngữ của nó hắn cũng chỉ
hiểu có chút xíu. Dù sao hắn cũng không giống như Vân Khinh, đã ở cùng
Điêu nhi từ bé để có thể hiểu rõ hết tất cả mọi ý tứ của nó, lập tức im lặng
không lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm vào phản ứng của Vân Khinh.
“Tỷ tỷ ở bên con chúng ta.”
“Tề Chi Khiêm bị trúng độc.”
Vân Khinh nhìn động tác của Điêu nhi, mọi lo lắng trong mắt dần dần
tan biến, mà thay vào đó là sự vui sướng vô cùng tận và tâm tư được thả
lỏng không ít.
Độc Cô Tuyệt nhìn tư thế ngửa bụng lên trời rồi ngã vào trong tay Vân
Khinh của Điêu nhi, dáng điệu cực kỳ thơ ngây và mắc cười, lại nghe Vân
Khinh giải thích thì ra động tác này là diễn tả thay cho trúng độc, tâm tình
hắn tốt hẳn lên, xả hết mọi buồn bực vì không vào được Xích Long trận ra
ngoài, cười lớn thành tiếng nói: “Tốt, tốt lắm, không hổ danh là con ta, con
trai làm tốt lắm.”
Vân Khinh nghe thấy Độc Cô Tuyệt cười càn rỡ như thế, không khỏi
cũng mỉm cười. Tỷ tỷ của cô ở bên cạnh con cô, tất nhiên chuyện này là do
tỷ tỷ ra tay rồi, xem ra người cần lo lắng không phải là bọn họ, mà là đám
người Tề Chi Khiêm kia, con trai của cô cũng nào phải người tầm thường
chứ.
“Chi chít, chi chít.” Không đợi cho Vân Khinh nói tiếp, Điêu nhi cầm
lấy ngón tay của Vân Khinh kéo kéo ý muốn đi ra ngoài. Vân Khinh biết
Điêu nhi muốn dẫn hai người đi tìm con trai và chị cô, lập tức đứng lên, nét
mặt hết sức vui mừng.
Độc Cô Tuyệt ôm lấy con gái cũng đứng lên ngay lập tức, động tác này
của Điêu nhi hắn cũng hiểu. Hai người đưa mắt nhìn nhau một cái, Độc Cô