chúng trúng độc tất nhiên là do tỷ tỷ dùng máu của con cô đầu độc. Mà
huyết thần hoàn này không mùi, không vị, mà quan trọng hơn là tuy rằng
nó không phụ trợ thêm nhưng lại rất tương thích với máu độc của bảo bối
con cô, như vậy lại càng tăng thêm độc tính. Đây là tác phẩm ngày đó bọn
họ phối chế thuốc giải để khắc chế máu độc trong người hai bảo bối kia,
nhưng lại bị thất bại, không ngờ rằng hôm lại hữu dụng.
Vân Khinh lập tức nhẹ nhàng mím môi kêu một tiếng, Điêu nhi nghe
thấy liền cúi đầu ghé cái miệng nhỏ ngậm lấy viên thuốc nho nhỏ kia, rồi
phóng lên tiến vào bên trong rừng hoa đào, trong bóng đêm đảo mắt qua đã
không còn thấy tăm hơi.
“Tề Chi Khiêm, hừ!” Trong mắt Độc Cô Tuyệt hiện lên một ánh nhìn
thật sảng khoái, khóe miệng nở nụ cười lạnh người. Những cơn gió lạnh
đầu đông nhẹ nhàng thổi qua, ở xa xa pháo hoa rực rỡ vẫn tiếp tục nở rộ
trên không trung, đêm nay nhất định sẽ rất náo nhiệt.
Thời gian nhoáng cái mà qua mấy ngày, trong rừng hoa đào đám người
của Tề Chi Khiêm khi khỏe khi không, bệnh tình cứ tái đi tái lại, đừng nói
tới muốn chữa trị tận gốc, mà chỉ cần duy trì tình trạng khỏe mạnh cũng đã
là một việc khó khăn. Một đám người bị giữ chân ở rừng hoa đào, tất cả
đều ốm yếu bệnh tật, không cần nói gì khác, chỉ cần nghĩ tới việc muốn trở
về nước Tề trong thời gian tới cũng không thể nào làm được.
Tức giận, Tề Chi Khiêm lại ra lệnh chém thêm một ngự y nữa, nhưng
bệnh tình thì quả thực là nan giải, cũng không tìm thấy người hạ độc, chỉ
biết rằng loại độc này quá lợi hại. Bầu không khí trong khu rừng hoa đào
thấp đến cùng cực.
Mà trong lúc này, đại hoàng tử của Hàn quốc cũng đã thành công trong
việc lên ngôi Thái tử, cảnh tượng còn náo nhiệt hơn cả khi Hàn vương đăng
cơ. Việc này cũng làm cho tâm trạng của Tề Chi Khiêm được an ủi một
chút. Ít nhất thì nước Hàn cũng đã bị y khống chế, cho dù Độc Cô Tuyệt có
đến thì cũng không thay đổi được gì, dăm bữa nửa tháng y hoàn toàn có thể
ứng phó được, nhưng y lại không biết rằng thế giới này biến hóa quá
nhanh.