Nghe Hàn Thái tử báo cáo lại rằng Hàn vương bị nhiễm bệnh nặng, chỉ
trong một thời gian ngắn ngủi nữa thôi nước Hàn sẽ đổi chủ. Cho nên trong
lúc này không ít trọng thần liên tiếp ra vào Đông cung, đem việc Hàn
vương bị bệnh nặng ném sang một bên, nhưng lại không hề hay biết binh
phù điều động quân đội vẫn đang còn trong tay Hàn vương, trong âm thầm,
quân đội từ bốn phương tám hướng đã đến đây để chuẩn bị cứu trợ vua.
Không biết tiếng cười trong Đông cung kia còn kéo dài được bao lâu.
Bước chân thần mùa đông đang đến gần, trời càng ngày càng lạnh hơn,
chỉ trong một đêm nhiệt độ không khí dường như đã hạ xuống thật nhiều,
nhanh quá mức, nhưng mà dường như cũng vẫn giống như năm trước.
Trong cái không khí lạnh lẽo này lại ẩn chứa những ngọn lửa nóng cuốn
đến như gió lốc, mùa đông năm nay nhất định sẽ không yên ả.
Lúc này tại biên giới nước Tần và Nam Vực, Phi Lâm và Mộ Ải cũng đã
mang quân đuổi tới.
“Dấu chân sao lại hỗn loạn thế này?” Mộ Ải nhìn dấu vết của đám người
Sở Hình Thiên để lại trong núi rừng, hơi nhíu mày.
Dọc theo đường đi, Sở Hình Thiên đều cẩn thận xóa đi tất cả mọi dấu
vết, cố gắng không lưu lại manh mối gì để cho bọn họ lần theo truy kích,
nếu không phải bọn họ đã biết trước được đám người kia đi theo phương
hướng này thì thật đúng là không thể nào đuổi theo được. Nhưng sao đến
biên giới dấu vết lại rõ ràng và rối loạn thế này, hơn nữa còn càng ngày
càng loạn.
Phi Lâm quan sát những dấu vết kia thật kỹ lưỡng, đầu mày hơi nhíu,
trong mắt hiện lên một chút nghi hoặc.
“Thiếu gia, đây là dấu chân của sói.” Tiểu Hữu ngồi xổm trên một vạt cỏ
hoang bị dẫm đạp bẹp dí, vừa nhìn vừa nhíu mày nói. Tại một vùng rộng
lớn như vậy làm sao lại xuất hiện nhiều sói vậy được?
“Đây là dấu chân hổ, còn có dấu chân của báo nữa nè.” Tiểu Tả vừa
quan sát, trong đáy mắt liền hiện lên một tia kinh ngạc. Thời tiết như thế
này sao lại xuất hiện nhiều động vật hung mãnh như vậy lui tới nơi này
được chứ? Không hợp lý, lúc này đang là đầu đông mà.