“Phi Lâm đến rồi.” Sắc mặt Thiết Báo càng thêm nghiêm trọng. Một
mình Bạch Hổ vương đã khó đối phó như thế, nó đã truy đuổi bọn họ suốt
mấy ngày nay trong ngọn núi này, làm cho bọn họ rõ ràng nhìn thấy biên
giới nước Tần cách đó không xa mà lại không cách nào tiến vào được, chỉ
mãi không ngừng trốn chạy ở trong núi, thế mà bây giờ đám người của Phi
Lâm cũng đã đuổi tới rồi, thế này…
Sở Hình Thiên không nói một câu, chỉ chăm chăm chạy điên cuồng về
phía trước, hướng về biên giới nước Tần, nhưng thực ra là hướng về vùng
núi non hiểm trở của nước Yến.
Thượng Quan Kính và Tuyết Cơ đáy mắt sáng ngời, Phi Lâm đã đuổi tới
rồi, hai người được cứu rồi. Thượng Quan Kính lúc ấy đã nghĩ đến việc
quay đầu chạy về hướng của Phi Lâm, nhưng mà nhìn thấy ánh mắt lạnh
lẽo của Thiết Hổ ở bên cạnh nên dừng lại, để từ từ tìm cơ hội sau vậy, dù
sao thì người của bọn họ đã đến, sớm hay muộn gì cũng sẽ được cứu thoát,
không thèm chấp bọn chúng làm gì cho tốn hơi.
“Đuổi theo.” Phi Lâm thấy vậy vung tay lên, phóng ngựa xuống phía
dưới ngọn núi, bắt đầu cùng hội hợp với Bạch Hổ vương truy đuổi đám
người kia.
Tiếng sáo trong trẻo nhưng lạnh lùng quanh quẩn ở trong không trung,
đàn dã thú càng ngày càng hành động có trật tự hơn, hướng tới bên cạnh
Phi Lâm tụ tập lại.
Gió lạnh thổi qua khiến cho những chiếc lá rơi rụng lả tả.
Hai ngày sau, tại Tần vương cung, trong đại điện nghị sự.
“Rầm!” Một tiếng động lớn vang lên, Độc Cô Hành hung hăng tung một
chưởng trên mấy chồng tấu sớ trước mặt, trên mặt y sự tàn nhẫn, lạnh lùng
kéo đến như bão táp.
“Tề Chi Khiêm, Sở Hình Thiên!” Giọng nói lạnh như băng lại tràn đầy
sát khí vang lên.
Mặc Tiềm cầm trong tay tin tức của Độc Cô Tuyệt truyền đến từ nước
Hàn, hai tròng mắt thâm trầm không thể nhìn ra được cảm xúc gì, chậm rãi
nói: “Sở – Tề, đã hết mệnh.”