lên, độ nóng có thể so với cung thứ ba tại Thánh nữ cung ngày đó, khiến
mồ hôi cô tuôn ra như tắm. Những cơn gió lạnh thổi qua không có chút tác
dụng, chẳng những không làm mát dịu đi được chút nào, mà ngược lại còn
thổi cho ngọn lửa kia bốc lên mãnh liệt hơn.
“Vút.” Những mũi tên nhọn bay đầy trời, rậm rạp như đàn châu chấu,
lao thẳng về đám người Độc Cô Tuyệt vừa mới lao ra khỏi trận đá.
Ôm chặt Vân Khinh, Độc Cô Tuyệt không kịp suy nghĩ nhiều, xoay
người ngay tại chỗ, hướng về góc chết của những mũi tên vọt tới. Vân
Khinh dù bất ngờ bị Độc Cô Tuyệt ôm chặt, tiếng đàn trong như nước vẫn
điên cuồng bắn ra, chống lại những mũi tên nhọn đầy trời kia. Chỉ trong
thoáng chốc, những tiếng keng keng dày đặc không ngừng vang lên.
“Vào Khôn.”
“Giẫm Ly.”
“Tiến Khảm.”
Mệnh lệnh hà khắc không ngừng vang lên, Độc Cô Tuyệt dẫn thiết kỵ
xoay tròn đi trong trận thế, nếu có thể phá giải thì lập tức phá giải, nếu
không thể phá giải thì sẽ xông thẳng vào.
Đây là các vị trí trong quẻ bát quái, gồm có 8 vị trí: Càn, Tốn, Khảm,
Cấn, Khôn, Chấn, Ly, Đoài. Xích Long trận được bố trí thêm cả bát quái
trận cho nên lúc này Độc Cô Tuyệt đang phá Bát Quái trận.
“Ầm!!!” Một tiếng nổ vang lên, con đường phía trước mặt Độc Cô
Tuyệt vốn đang quang đãng, bỗng một luồng khói đặc từ dưới mặt đất bốc
lên. Mà trong luồng khói đặc kia, Vân Khinh nhìn thấy rất rõ mặt đất ở phía
trước nứt ra, để lộ ra nơi đó tất cả đều là những ngọn giáo dài đến một
thước được dựng thẳng dưới lòng đất, những mũi giáo màu đen nhọn hoắt,
dưới ánh mặt trời càng làm cho người ta ớn lạnh.
“Bệ hạ, đi thôi.” Đội thiết kỵ theo sát ở phía sau vừa nhìn thấy, lập tức
bốn người liên thủ hợp sức lại đỡ một người thứ năm đứng lên trên, đồng
loạt vận sức hỗ trợ người đó bay vọt qua. Chỉ trong giây lát, bóng đen đó
bay vọt vào làn khói đặc ở hai bên rừng trúc phóng thẳng về phía trước.
Đưa tay ra bắt lấy ngọn trúc ở trước mặt, thân hình còn chưa hạ xuống đã
mượn lực một lần nữa bay về phía trước, thân mình từng người trong đội