THÚ PHI - Trang 1746

thiết kỵ phóng lên thành một đường cong duyên dáng trong không trung,
liên tục vọt về phía trước.

Phía sau, Độc Cô Tuyệt ôm lấy Vân Khinh, phi thân bay lên phía trên

những thiết kỵ đã được phóng lên ở đằng trước kia, rồi khẽ chạm mũi chân
vào trên người họ, phóng như bay về phía trước. Những thiết kỵ đã vọt lên
trước có góc độ khác nhau, tốc độ cũng khác nhau, mượn lực của bọn họ để
đưa Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh tiến lên phía trước, tiến vào rừng trúc. Ở
phía sau hắn, đội thiết kỵ cũng dùng phương thức như thế, liên tục bay vụt
qua trận chông.

Khoảng cách với Đinh Phi Tình càng ngày càng gần, gần đến mức Vân

Khinh có thể thấy ngọn lửa dữ tợn kia sắp vây quanh người Đinh Phi Tình,
có thể nhìn thấy khuôn mặt toàn một màu đỏ của Đinh Phi Tình, và ở phía
sau mái tóc đen dường như sắp bốc cháy, bay múa trong không trung.

Trái tim như bị siết lại, Vân Khinh liều mạng hướng tới phía trước,

nhưng mà Xích Long trận này không chỉ là thế trận cơ quan, mà còn là thế
trận vây khốn nữa. Rõ ràng là nhìn thấy ngay trước mắt, thế mà quay người
lại đã thấy thật xa xôi, đi như thế nào cũng thể không đến gần được. Điều
này khiến cho Vân Khinh lo sợ đến muốn khóc, hai mắt đỏ bừng.

“Tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, chờ muội, muội tới ngay đây, chờ muội.” Giọng nói

đầy lo lắng truyền từ xa đến, gần như vang vọng khắp rừng trúc.

Nhìn Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt liều mạng lao về phía trước, mắt

Đinh Phi Tình đỏ lên, thần sắc không có một chút bối rối hay hoảng sợ, mà
ngược lại trên mặt còn mỉm cười, cao giọng trả lời: “Được, ta chờ muội, đi
chậm một chút cũng không sao, ta bây giờ vẫn còn rất tốt, mọi người cần
phải cẩn thận.” Cùng lúc với câu nói này của Đinh Phi Tình, khu rừng trúc
ở phía trước mặt Vân Khinh và Độc Cô Tuyệt đột nhiên nổ ầm một tiếng,
từ phía trên khu rừng trúc bắn ra những lưỡi đao hình tam giác sắc nhọn,
bao trùm toàn bộ rừng trúc, nhắm thẳng tới Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh –
những kẻ đã không tuân thủ nguyên tắc phá trận, dám xông bừa vào đây.
Những lưỡi đao hình tam giác phơi mình dưới ánh mặt trời, khiến chúng
tản ra những luồng khí cực kỳ lạnh lẽo như băng giá.

Rứt dây động rừng, đây chính là chỗ lợi hại của Xích Long trận.