Phía sau Mặc Ngân, Mặc Ly nhìn nhau, đồng loạt cúi đầu không nói gì,
chỉ có Vương gia nhà bọn họ dám nói những lời này trong ngày sinh của
Tần vương mà thôi, đã không tới sớm thì chớ, giờ sắp muộn tới nơi rồi mà
còn chưa đi, đưa mắt tìm khắp thiên hạ này cũng chỉ có mỗi Vương gia nhà
bọn họ.
Lúc cả đám đang nói chuyện, tấm rèm trân châu trong phòng vang lên
tiếng va chạm khẽ, bàn tay trắng ngần của Vân Khinh đang vén tấm rèm
lên, ngước mặt nhìn Độc Cô Tuyệt, có vẻ áy náy nói: “Để chàng chờ lâu”.
Cô đã nói ăn mặc đơn giản là được rồi, không ngờ Độc Cô Tuyệt lại cố ý
muốn cô đặc biệt chuẩn bị phục trang. Lại còn nói hôm nay không giống
với mọi lần, còn sai hai nha hoàn đến giúp cô. Làm cho cô chậm trễ.
Độc Cô Tuyệt không nói gì chỉ bình tĩnh nhìn chằm chằm Vân Khinh.
Mái tóc cô được búi lên bằng một cây trâm phượng chín vòng lung linh,
những sợi tơ vàng nhiều màu sắc từ cây trâm phượng buông rũ xuống, nhẹ
nhàng lắc lư theo mỗi bước chân uyển chuyển của Vân Khinh, ánh lên thứ
ánh sáng đầy màu sắc tuyệt đẹp.
Bộ cung trang trang nhã màu trắng như ánh trăng có điểm những cụm
mây xanh, được khoác lên thân hình mảnh khảnh. Mỗi bước chân của cô
khiến cho trong phòng như có một tầng hơi nước mỏng manh, mơ hồ phủ
nhẹ lên. Bên hông đeo một miếng ngọc lưu ly trong suốt cực kỳ thanh nhã.
Tất cả làm nền cho khuôn mặt thanh thoát như đóa phù dung. Cái bớt hình
hoa anh đào chính giữa trán càng làm cho Vân Khinh vốn đã xinh đẹp lại
càng trở nên tuyệt trần hơn nữa, giống như một nàng tiên đến từ một tầng
trời nào đó, phiêu miểu và huyền ảo.
Độc Cô Tuyệt biết Vân Khinh xinh đẹp, nhưng không ngờ rằng sau khi
phục trang lên lại đẹp đến nhường này, quả thực làm cho người ta nhìn
không rời mắt được.
“Bị muộn rồi.” Vân Khinh bước lên nhìn Độc Cô Tuyệt vẫn đứng yên
bất động.
Độc Cô Tuyệt chợt phục hồi lại tinh thần, duỗi tay ra ôm lấy Vân Khinh,
mặt đầy kiêu ngạo lẫn cuồng vọng nói: “Để cho bọn họ chờ”.