Lời của hắn vừa thốt ra, chúng triều thần trong đại điện đồng loạt xoay
người lại nhìn, Dực vương Độc Cô Tuyệt nhanh chóng nhận lời như vậy
chắc chắn đã có sự chuẩn bị, việc này hẳn là rất hợp tâm ý của hắn đây mà,
cả đám chỉ biết ngước mặt nhìn nhau, cười khổ không thôi.
Đã sớm biết cô gái tên Vân Khinh này là người con gái của Dực vương
Độc Cô Tuyệt, nhưng cứ nghĩ rằng dù cô ta được Dực vương sủng ái, cũng
chỉ là một cô gái xuất thân nghèo khổ, tầm thường, được sủng ái lắm cũng
chỉ có thể làm thứ phi đã là cao quý lắm rồi, tuyệt đối không thể ngồi lên
ngôi vị chính phi, như vậy bọn họ mới có thể tự đến cửa cầu thân, người
con gái bên cạnh Dực vương tất nhiên phải có thân phận xứng với hắn.
Bởi vậy chẳng ai ngờ tới hôm nay đích thân Tần vương lại ban hôn, như
thế tuyệt đối là chính phi, thân phận này rất khác biệt, tuyệt đối không thể
coi thường, cho dù sau này con gái bọn họ có thể vào Dực vương phủ, cũng
không thể ngồi trên đầu cô ta được, sau lưng có Tần vương đích thân chỉ
hôn, ai dám động đến cô ta. Không chỉ không qua mặt được Dực vương,
mà còn có Tần vương nữa.
Chỉ là một thường dân không ai biết gốc gác ở đâu, vậy mà trong
khoảnh khắc đã từ chim sẻ biến thành phượng hoàng, tuy vậy không ai dám
lên tiếng phản đối, công lao cứu Tần vương thì phủ nhận kiểu gì, ai dám có
lý do gì để thoái thác.
Bọn họ nhìn thấy chàng trai tốt nhất Tần quốc đã vuột khỏi tay con gái
nhà mình, rơi vào tay một cô gái chẳng có thế lực lẫn thân phận gì thì cay
đắng vô cùng, nhưng có cay có đắng đi chăng nữa cũng điều chỉnh tâm
trạng rất mau lẹ, sau khi trầm mặc trong nháy mắt chúng triều thần đồng
loạt đứng lên, mặt mày tươi cười lớn giọng chúc mừng. Cả Dực vương lẫn
Tần vương đều đồng ý, bọn họ còn làm gì được nữa, thôi thì dành chút
chân thành chúc mừng đi.
“Dực vương, chúc mừng ……”
“Chúc mừng, chúc mừng……”
Trong phút chốc, buổi lễ mừng thọ liền biến thành vui mừng vì chuyện
ban hôn.