Nhưng lần này Tề thái tử và tỷ tỷ vốn là ở cùng một nơi, tỷ tỷ là thái tử
phi được ban hôn danh chính ngôn thuận của nước Tề, nên hai người cùng
nhau đến đây thì cũng không có gì lạ cả.
Vừa suy nghĩ xong, Vân Khinh đưa mắt nhìn đã không thấy bóng dáng
Tề Chi Khiêm đâu nữa, thong thả đứng dậy bước đi. Nếu Độc Cô Tuyệt
biết, thì cũng không thể tính là cô không nói với hắn.
Đi ra phía sau cung Càn Khôn, bước thẳng về phía đông bắc một đoạn,
Vân Khinh thấy Tề Chi Khiêm cũng không bước ra phía ngoài cung, mà là
đi về phía đông bắc trong cung, hành động tự nhiên không có gì đáng khả
nghi, giống như đi dạo trong vương cung của Tần vương. Cô không nói gì,
lập tức chậm rãi bước theo.
Trên đường có rất nhiều thái giám đi qua đi lại, có điều thấy Tề Chi
Khiêm đi đứng tự nhiên, đám thái giám thấy vậy cũng không hỏi, chỉ thản
nhiên đi lướt qua y, tuy cũng có người để ý nhưng thấy không có gì đáng
nghi ngại nên cũng chẳng lưu tâm.
Tiếp tục đi qua cung Chu Tước, đập vào mắt là một hồ nước nho nhỏ,
bên bờ hồ dương liễu đung đưa theo gió, gió thổi nhè nhẹ, mang theo luồng
không khí mát mẻ, nhẹ nhàng ve vuốt những chiếc lá dài như những sợi tơ
xanh mướt.
“Ta biết nàng sẽ cùng tới.” Đứng dưới một gốc cây dương liễu, Tề Chi
Khiêm mỉm cười nhìn Vân Khinh đang đến gần, trên mặt lộ vẻ ôn hòa.
Vân Khinh chậm rãi bước lại, thản nhiên nói: “Tỷ tỷ đâu?”
“Đi theo ta sẽ gặp.” Vừa nói vừa nhấc chân đi về phía đại điện bên cạnh
hồ, đang đi dường như lại nghĩ tới gì đó, quay đầu lại nhìn Vân Khinh dịu
dàng nói: “Ta sẽ không hại nàng.”
Vân Khinh nghe vậy cũng không nói gì, bước chậm rãi đuổi theo. Cô chỉ
muốn gặp tỷ tỷ của cô, muốn hại cô? Còn phải coi có bản lĩnh ngay dưới
mắt Độc Cô Tuyệt mà hại được cô không đã rồi hãy nói đi.
Một trước một sau lần lượt bước về phía điện Dung Hòa ở phía đông
bắc Tần vương cung. Hai người mới đi tới gần, đột nhiên cửa điện kêu két
một tiếng mở ra, Tề Chi Khiêm dừng chân quay đầu lại, nhìn sâu vào mắt