THÚ PHI - Trang 583

Vân Khinh, cười nói: “Đến rồi.” Vừa nói vừa bước lên bậc thềm đi vào
điện.

Vân Khinh đưa mắt nhìn thấy bảng tên điện Dung Hòa, hơi nhíu mày. Ở

vương cung của Tần vương mà Tề thái tử còn có bản lĩnh hơn người gì
sao? Có thể dở trò gian trá gì đó ở trong đại điện này?

Cần phải biết, điện Dung Hòa này chính là nơi Độc Cô Hành thiết đãi sứ

thần các nước, sứ giả các nước đều ở trong điện này. Vì Tề thái tử là người
có thân phận cao quý, cho nên mới để y ở chính điện, xem như cũng xứng
với thân phận cao quý của y. Bởi vậy mặc dù có rất nhiều thái giám lui tới
qua lại, nhưng không có bất cứ kẻ nào nghi ngờ Tề Chi Khiêm khi y đi về
phía này.

Ánh sáng mờ tỏ hắt ra, quang cảnh trong điện nửa tỏ nửa mờ, dưới ánh

sáng lập lòe của ngọn đèn dầu, chính điện Dung Hòa vừa có vẻ sáng rõ lại
vừa âm u tăm tối.

Vân Khinh bước vào chính điện Dung Hòa, đưa mắt nhìn quanh, thấy

bên cạnh cây cột hình trụ đầu rồng có hai thị vệ đang đứng cúi đầu xuống,
nhìn dáng người hiển nhiên là đàn ông. Vân Khinh đứng ở cửa đại điện,
thản nhiên hỏi: “Người đâu?”

Lời vừa dứt, hai thị vệ đang cúi đầu kia đều tự ngẩng đầu lên. Đập vào

mắt Vân Khinh là hai khuôn mặt rất quen thuộc, không, cũng không phải
quá thân quen.

Một gương mặt với những nếp nhăn dày đặc, tuy rằng chăm sóc giữ gìn

rất tốt, nhưng cũng đã năm sáu mươi tuổi, cũng không thể ít nếp nhăn hơn
vậy được nữa. Người còn lại trẻ tuổi hơn một chút, chừng bốn mươi tuổi,
nhìn qua còn chưa có chút biểu hiện của tuổi tác nào, ngược lại, trông lại
rất có sức hấp dẫn.

Quả nhiên chính là Đinh Bác Nhiên và Đinh Mậu Thân.
Vân Khinh thấy vậy, nét mặt hết sức bình thản, phất nhẹ tay áo, xoay

người bước đi.

“Cháu gái.”
“Con gái.”