THÚ PHI - Trang 585

toàn thân run rẩy và kích động, đưa tay lau những giọt nước mắt đang lăn
xuống, nhìn Vân Khinh, đôi môi run run nói:

“Ông trời thương xót, hôm nay rốt cục cũng đã tìm thấy cháu gái ngoan

của ta. Cháu gái ngoan à, Thái Tử điện hạ nói rất đúng, phụ tử tình thân chứ
nào phải kẻ thù. Lúc ấy cháu vừa ra đi chúng ta đã hối hận rồi. Cháu không
biết đâu, chúng ta gần như lật tung toàn bộ Vân thành lên để tìm kiếm tung
tích của cháu. Lúc trước là chúng ta sai, cháu có thể cho chúng ta một cơ
hội để ăn năn hối lỗi được không? Bao nhiêu năm qua, lòng của chúng ta
vẫn luôn chịu sự dày vò chưa lúc nào nguôi. Chỉ sợ cháu ở bên ngoài xảy ra
chuyện gì, cháu chỉ có một thân một mình, trong khi thế giới bên ngoài lại
gian khổ và hỗn loạn như thế. Chúng ta vô cùng lo lắng, vạn nhất xảy ra
chuyện gì, thì biết phải làm thế nào, cháu chính là bảo bối của Đinh gia
chúng ta mà. May mắn, may là hiện tại biết cháu không sao cả, tảng đá đè
nặng trong lòng chúng ta rốt cuộc cũng được thả xuống rồi. Biết bao nhiêu
năm đã trôi qua rồi, mọi người ai nấy cũng đã già đi rất nhiều. Bây giờ thì
tốt quá rồi, thân làm ông nội này cũng đã sắp đến lúc xuống mồ rồi, rốt
cuộc lúc còn sống cũng đã gặp lại được cháu, cho dù bây giờ có chết cũng
mãn nguyện rồi.”

Dứt lời, lại lau lau nước mắt lần nữa, bộ dáng có vẻ hết sức vui mừng.

Dường như cảnh tượng trước mắt thỏa mãn đến mức ông ta có thể chết
ngay lập tức cũng được.

Đinh Mậu Thân vội vàng tiếp lời, tiếp tục nói: “Đâu chỉ có vậy, mẹ của

con bởi vì chuyện này dường như khóc nhiều đến nỗi mắt đã sắp bị mù,
mỗi ngày đều nhắc tới con với chúng ta suốt. Nói con gái còn nhỏ như vậy,
lại bị thương, nếu có chuyện gì không hay xảy ra, bà ấy cũng không sống
nổi nữa. Lúc trước là sai lầm của bà ấy, con gái à, đây là do cha và mẹ
không đúng, chúng ta sai rồi, con hãy tha thứ cho chúng ta đi.”

Dòng lệ đục ngầu theo đôi mắt đỏ bừng chảy ra, mang theo sự hỗn loạn

bi thương và hối hận chảy dài trên hai má, trên mặt là vẻ đau buồn, bi
thương, hối hận vô hạn. Nhưng lại tuyệt nhiên không đề cập đến chuyện
năm đó dù chỉ một chữ, chỉ luôn miệng nói nói bọn họ sai rồi. Nhưng sai