không kẻ nào dám thốt nửa lời.”
Tề Chi Khiêm nhìn Độc Cô Tuyệt cả vú lấp miệng em (*), sau đó khóe
miệng khẽ nhếch một nụ cười lạnh, chậm rãi nói: “Bản thái tử không nên
tới, hôm nay mặc kệ Đại Tề ta có cấu kết với Đại Sở hay không, ngươi
cũng sẽ không để ta rời đi.”
* Nhằm hàm chỉ một thói xấu của người đời là hay ỷ vào thế lực, sức
mạnh để chèn ép, lấn át người kém mình về thế lực và địa vị trong cuộc
sống. Trường hợp này ý chỉ người có thế mạnh hơn chèn ép kẻ yếu thế hơn
mình.
“Là tự ngươi chui đầu vào lưới.” Độc Cô Tuyệt lạnh lùng cười.
Đã đến địa bàn của hắn, làm sao hắn có thể dễ dàng thả hổ về rừng. Dám
đấu với hắn, thì cũng nên nghĩ sẽ có ngày thất bại.
Ở Tần quốc, hắn nói phải, không ai dám nói không phải, hắn nói Tề Chi
Khiêm cấu kết với Sở Hình Thiên, thì phải là cấu kết, ở trước mặt mọi
người còn sợ không định được tội danh cho y sao. Độc Cô Tuyệt hắn am
hiểu nhất chính là thủ đoạn này, huống chi, dám chủ ý nhắm vào Vân
Khinh của hắn, giết không tha.
“Hừ!” Tề Chi Khiêm khẽ cười lạnh, nhìn Độc Cô Tuyệt không nói gì
nữa.
Độc Cô Tuyệt thấy Tề Chi Khiêm là một kẻ hiểu chuyện, lập tức khóe
miệng nhếch lên một nụ cười tàn khốc, trầm giọng nói: “Bắt đầu từ ngày
mai, bổn vương sẽ đích thân chuẩn bị phủ cho thái tử.” Dứt lời, hắn phất
tay áo, xoay người rời đi thật nhanh.
Trong khoảnh khắc đó, trời đất đảo ngược, thượng khách thành tù nhân,
một sự thay đổi bất ngờ, từ nay về sau hẳn sẽ còn nhiều chuyện.