hòa với sắc đen của bộ y phục, không thể thấy rõ đâu là quần áo, đâu là
khuôn mặt.
Chẳng qua chỉ trong nháy mắt thế nhưng đã đưa người ta vào chỗ chết.
Loại kịch độc như thế, nếu bắn trúng người bọn họ, liệu có còn giữ được
mạng sống hay không. Thực đúng là vô cùng ác độc.
Độc Cô Tuyệt nghiêm nghị nhíu mày.
“Bẩm Vương gia, không một kẻ nào còn sống.” Ra tay tiêu diệt toàn bộ
đám thích khách chẳng qua chỉ trong khoảnh khắc. Vân Khinh ở nơi này
giải quyết hết thảy đám hắc y nhân mai phục trong lòng sông, còn ở phía
sau một trăm thiết kỵ đã giết chết tất cả kẻ địch ở trên mạn thuyền và đáy
thuyền. Tuy rằng chẳng biết những hắc y nhân này là tử sĩ của gia tộc nào,
nhưng một trăm thuộc hạ đi theo Độc Cô Tuyệt đều là những tinh anh trong
tinh anh. Muốn giết chết bọn chúng cũng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt thôi.
Độc Cô Tuyệt quay đầu nhìn những thi thể bị vứt sang một bên, bọn
chúng có kẻ mất đi tính mạng trong nháy mắt, nhưng cũng có kẻ biết rõ
không thể đấu lại, cho nên lập tức cắn thuốc độc tự sát, không còn một
người nào sống sót.
Độc Cô Tuyệt nhíu nhíu mày, kỷ luật thật nghiêm mật chặt chẽ, tốc độ
tấn công lại nhanh, mạnh mẽ, thuộc hạ của hắn cũng là lần đầu tiên không
kịp bắt được một kẻ nào còn sống. Những kẻ này rốt cuộc là loại người
nào?
Gió thổi nhè nhẹ lay động mặt nước sông, trong lúc nhất thời không hề
có một âm thanh nào phát ra, chỉ có tiếng gió sông thổi vù vù rong ruổi trên
dòng nước, mặt nước vô cùng im ắng. Trong khung cảnh không có động
tĩnh gì lại âm thầm ẩn giấu sự nguy hiểm.
“Tuyệt.” Vân Khinh quay đầu nhìn Độc Cô Tuyệt, đôi mày trên khuôn
mặt trầm lãnh gắt gao nhíu chặt lại, sự lo lắng tột cùng hiện lên trên khuôn
mặt cô, như thế là tin tức đã hoàn toàn đứt đoạn, cô phải đi đâu để tìm tung
tích bà bà vẫn chưa rõ sống chết đây.
Độc Cô Tuyệt thấy vậy đưa tay nắm chặt lấy tay Vân Khinh, còn chưa
kịp nói gì, Bạch Hổ vương vừa đuổi kịp theo và đang đảo quanh bên chân
Vân Khinh đột nhiên ngẩng đầu hướng về phía bụi cỏ dày đặc, gầm lên một