THÚ PHI - Trang 638

Phóng ngựa như bão táp đuổi theo tên mặc đồ đen kia với tốc độ như đối

mặt với sinh tử.

Mà tên hắc y nhân kia, không đi theo đường lớn rộng rãi, mà cố chọn

những con đường nhỏ hoang vu, loài cây kinh cức (*) mọc thành từng bụi
rậm rạp, đường đá lởm chởm, thoạt nhìn có vẻ như tên kia cực kỳ quen
thuộc địa hình nơi này. Trong hoàn cảnh gặp phải địa hình phức tạp như
thế, từ đầu đến cuối đều là Độc Cô Tuyệt rượt đuổi theo tên mặc đồ đen
kia. Một kẻ không thể cắt đuôi, trốn thoát sự đuổi bắt của Độc Cô Tuyệt.
Còn một người trong quãng thời gian ngắn lại không thể đuổi kịp, cứ như
vậy càng ngày càng tiến vào vùng đất hoang vu, nhưng vẫn cứ cố hết sức
đuổi theo gã kia.

* Kinh, theo từ điển Thiều Chửu giảng thì: “Cây kinh, một loài cây mọc

từng bụi, cao bốn năm thước, lá như cái bàn tay, hoa nhỏ, sắc tím hơi vàng,
cành gốc cứng rắn, mọc rải rác ở đồng áng làm lấp cả lối đi. Ở nhà quê hay
dùng cây kinh để đan phên, vì thế nên cánh cửa phên gọi là sài kinh. Ngày
xưa dùng cây kinh để đánh kẻ có tội. Thầy học cũng dùng để đánh học trò,
Liêm Pha mang bó kinh đến nhà ông Lạn Tương Như để tạ tội cũng chính
là ý đó. Vợ của Lương Hồng nhà Hán là Mạnh Quang dùng cành kinh để
làm trâm cài tóc, vì thế đời sau gọi người vợ là kinh, như chuyết kinh là
người vợ vụng dại của tôi, kinh thất là nhà tôi vợ tôi đều từ tích này.” Dưới
đây sẽ gọi nguyên là cây kinh. - Cức, theo từ điển Thiều Chửu giảng thì:
“Cây gai, một thứ cây gỗ rắn ruột đỏ nhiều gai, hay móc áo người, người đi
đường rất sợ, cho nên đường xá hiểm trở gọi là kinh cức.” Baidu bổ sung là
thuộc họ táo, cành nhiều gai, mọc thành bụi và được dùng rất nhiều trong
thi ca Trung Quốc chỉ sự gian nan khó khăn. Dưới đây sẽ gọi là cây táo gai
hoặc cây cức tùy hoàn cảnh.

Chín khúc quanh mười tám ngã rẽ, địa hình rất phức tạp, làm cho Độc

Cô Tuyệt là một cao thủ truy tìm dấu vết cũng xém chút nữa là mất dấu gã
mặc đồ đen chạy ở đằng trước. Hắn chỉ có thể dựa vào dấu vết Bạch Hổ
vương để lại mà phân rõ đường đi, cố gắng lắm mới đuổi theo được.

Là Nhất Tuyến Thiên (*), rẽ qua một vùng núi đá bên cạnh những tảng

đá dày đặc trên mặt đất, Độc Cô Tuyệt giữ chặt dây cương lại, nhíu mày