tiếng, cùng với tiểu Xuyên Sơn Giáp đang cưỡi trên lưng, chồm thẳng mình
lên, phóng từ trên thuyền xuống, ngay tức khắc đánh vào chỗ kia.
“Đi.” hai mắt Độc Cô Tuyệt trong khoảnh khắc trợn tròn, nắm tay Vân
Khinh, đạp một cước lên mạn thuyền, mượn lực lướt qua con thuyền đang
dập dềnh trôi trên mặt nước, vô cùng nhanh chóng bay về phía Bạch Hổ
vương đang gầm lên giận dữ.
Khứu giác của động vật vô cùng nhạy cảm với nguy hiểm, cho dù một
kẻ có mạnh mẽ lợi hại đến mức nào cũng không thể so sánh được. Độc Cô
Tuyệt không phát hiện ra tình huống ở xa xa, không có nghĩa là Bạch Hổ
vương – chúa tể rừng xanh – không phát hiện được.
Bạch Hổ vương cùng Độc Cô Tuyệt và Vân Khinh, ba bóng dáng vừa
mới nhảy lên, bất chợt một hình bóng màu đen từ trong bụi cỏ xa xa kia
bay vọt lên. Tốc độ như tên rời khỏi cung nhảy lên tuấn mã được giấu sẵn
trong bụi cỏ, vung roi thúc ngựa, cuống cuồng chạy như điên về phía trước.
Nếu đã bị phát hiện tung tích, thì không cần phải ẩn nấp nữa.
Độc Cô Tuyệt thấy vậy lớn tiếng quát: “Đuổi theo.” Hắn vừa ôm lấy
Vân Khinh, xoay người một cái nhảy lên chiến mã đang ngoan ngoãn đứng
trên bờ chờ hắn, ra roi thúc ngựa phóng như bay đuổi theo bóng đen kia.
Trong phút chốc, vó ngựa vang lên từng trận mãnh liệt, bờ sông khôi
phục lại sự im lặng vốn có của nó, dòng máu đỏ sậm chảy xuôi hòa lẫn vào
dòng nước, uốn lượn trườn xuống, nhanh chóng nhuộm đỏ thẫm nửa dòng
sông.
Trong màu máu loãng đỏ tươi, có những bọt nhỏ màu trắng trôi nổi bập
bềnh xung quanh thi thể của những kẻ đã chết vì Bạo vũ lê hoa châm do
chính chúng phóng ra, những con cá chết trôi ngửa chiếc bụng trắng lên
trên, sắc trắng dần dần chuyển thành màu đen, mùi tanh hôi thoang thoảng
bắt đầu lan ra khắp một vùng sông nước hoang vu. Xa xa những con chim
trả (*) xanh biếc kêu lên vài tiếng, không gian hoàn toàn không có một chút
động tĩnh nào, trên mặt dòng sông lại càng tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức
tưởng chừng như không có một chút hơi thở của sự sống.
* Chim trả hay còn gọi là chim bói cá, loài chim có màu xanh.