nét mặt vốn có nữa, đôi mắt đỏ ngầu liều mạng dẫn hơn 100 người còn lại
chạy về phía cánh đồng bụi cỏ gai hoang vu, ra sức chém giết quyết mở
một con đường thoát.
Từng người từng người một lần lượt ngã xuống. Máu đỏ lan tràn thấm
ướt từng mảng từng mảng, Con đường thoát thân từng bước từng bước hiện
ra.
Lấy máu trải xuống tạo thành một đường sống, lấy tính mạng làm cái
giá phải trả, thề sống chết quyết bảo vệ đến cùng, tình cảnh này thảm thiết
đến nhường nào, bi tráng biết bao nhiêu.
Tiếng gió gào rít, tiếng chém giết trong núi rừng hòa theo tiếng gió, lan
truyền ra rất xa.
“Nhanh.” Độc Cô Tuyệt mơ hồ nghe thấy tiếng chém giết từ xa vọng lại,
khuôn mặt toàn một màu đỏ rực, hai mắt dữ tợn. Tay nắm chặt túm lông cổ
của Bạch Hổ vương, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như muốn vỡ toang ra, cả
người bao trùm trong sát khí điên cuồng, cứ như thế lao như điên đến chỗ
phát ra tiếng động.
Sắc mặt Vân Khinh ngày càng tái nhợt, nắm chặt lông của Bạch Hổ
vương, mắt nhìn về phía trước, nơi có tiếng chém giết vang đến tận trời,
không nhìn rõ cô đang có cảm xúc gì.
Phía sau Mặc Chi, Mặc Ngân, Mặc Ly không ai nói một tiếng nào, chỉ
điên cuồng quất ngựa, hận không thể một bước xông thẳng đến nơi đó.
Vó ngựa điên cuồng, giống như sấm sét, kéo dài qua những bụi cỏ gai,
như mũi tên nhọn bắn ra khỏi cung.
Một bước, hai bước, Độc Cô Hành và quân thiết kỵ còn lại mở đường
máu phá vây dần dần ra bìa cánh đồng hoang vu vừa gian nan lại đầy kiên
quyết.
Người bên cạnh Độc Cô Hành từng người một ngã xuống, và không thể
đứng lên được nữa, hơn trăm người mà chưa đầy nửa khắc (*) chỉ còn lại
mười mấy người.
* Khắc: đơn vị đo thời gian ngày xưa, 1 khắc = 15 phút.
Tiếng chém giết dần nhỏ xuống, người bên cạnh Độc Cô Hành bị
thương vong hầu như không còn ai.