THÚ PHI - Trang 798

Nghĩ đến tình cảnh Độc Cô Tuyệt, tim Vân Khinh đập loạn. Vì sao Độc

Cô Tuyệt lại tới thảo nguyên Thương Mang này? Chẳng lẽ hắn không biết
nơi này nguy hiểm? Hắn không phải là người không biết phân biệt nguy
hiểm, không biết phân biệt nặng nhẹ, vì sao lúc này lại ở đây?

Vân Khinh không dám suy nghĩ tiếp. Cô sợ, cô sợ không đúng như cái

kết quả dường như đã lường được trước kia. Nhưng lại cũng càng sợ là
đúng, nếu như là đúng thì cô sẽ càng đau tận xương tuỷ.

Lập tức thúc giục Bạch Hổ vương chạy nhanh hơn. Lần đầu tiên cảm

thấy hận tại sao thảo nguyên này lại rộng lớn đến vậy, lớn đến nỗi cô biết
hắn sẽ gặp nguy hiểm nhưng không thể nào đến ngay bên hắn.

“Hắn nếu dám đến, sẽ không chết dễ vậy đâu, đừng hoảng hốt.” Phi Lâm

đứng ở phía sau cô, dường như lơ đãng buông một câu.

Tốc độ Bạch Hổ vương quá nhanh. Tuy rằng ngựa Đinh Phi Tình, Mộ

Ải cưỡi đều là loại chiến mã hàng đầu, nhưng cho dù dùng hết toàn lực
chạy như điên vẫn bị rớt lại phía sau cả một đoạn đường, chỉ có thể bọc
trước trợ sau, chứ không thể nào song hành.

Vân Khinh nghe ra ý an ủi trong lời Phi Lâm. Trong lòng biết nếu mình

quá lo lắng sẽ hỗn loạn. Lời Phi Lâm tương đối đúng trọng tâm. Độc Cô
Tuyệt rất bản lãnh, cô phải tuyệt đối tin tưởng mới phải.

Lập tức hít sâu một hơi, ép hạ tâm tình mình lại, gật gật đầu dạ một

tiếng, ngón tay bắt đầu vẩy nhẹ trên Phượng Ngâm Tiêu Vĩ. Thanh Tâm
khúc từ mười ngón tay cô bắt đầu bay bổng, phiêu đãng khắp không trung.

Phi Lâm nghe âm nhận ý, biết Vân Khinh đang triệu hồi đàn sói hoang

trên thảo nguyên. Không nói thêm gì, nhưng cũng không hỗ trợ. Thân mình
như một bức tượng điêu khắc đứng sừng sững trên người Bạch Hổ vương,
khẽ nhắm mắt lại.

Nếu thực sự Tề Chi Khiêm dùng mấy vạn binh lính còn lại kia để đối

phó Độc Cô Tuyệt, bọn họ chỉ có vài người thế này, dù cho có chạy tới
cũng có tác dụng gì đâu, chẳng qua là cùng nhau chịu chết mà thôi. Nếu
muốn cứu Độc Cô Tuyệt, e rằng phải dựa vào đàn sói hoang cực kỳ hung
mãnh trên mảnh đất thảo nguyên Thương Mang này mới được.