THÚ PHI - Trang 852

Vó ngựa tung hoành, lao vào trong đám người đang chém giết rồi giẫm

đạp lên những thi thể ngã xuống. Máu tươi như một dải tơ lụa đỏ rực trải
rộng cả một vùng, đỏ đến vô tận.

Mặc Vũ dẫn đầu, chỉ huy hai mươi vạn đại quân Tần quốc như hổ như

sói mạnh mẽ, điên cuồng vọt vào trận địa quân tiên phong của liên minh
sáu nước kia. Quân đội Tần quốc đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, đao
kiếm vung lên nhắm thẳng vào tim, khí thế như tằm ăn rỗi đánh cho lòng
quân địch run sợ.

Trống trận càng vang dội, như muốn phá tan màn mây.
Độc Cô Tuyệt mặc giáp sắt đứng trên tường thành cao cao, sắc mặt

chẳng hề thay đổi nhìn cảnh chém giết phía dưới. Gió lạnh thổi tung vạt áo
choàng của hắn, chiếc áo choàng màu đen múa lượn trong gió, khuôn mặt
cực kỳ yêu diễm kia, thân hình kiên cường kia … Hắn cứ đứng yên như
vậy trên tường thành, đã trở thành trụ cột cho ngàn vạn người tin tưởng.

“Quân địch ở phía sau còn cách chúng ta năm dặm.”
“Toàn bộ quân tiên phong của nước Sở đã bị tiêu diệt.”
“Quân Yến …”
Từng tiếng, từng tiếng báo cáo tin chiến trận liên tiếp vang lên, Độc Cô

Tuyệt nghe xong mặt vẫn không chút thay đổi, chỉ gật đầu tiếp tục nhìn về
phía chiến trường chém giết kịch liệt bên dưới.

Chỉ thấy Mặc Vũ dẫn đầu chỉ huy hai mươi vạn thiết kỵ, nghênh đón

quân tiên phong của liên quân sáu nước. Sở Hình Thiên định bất ngờ tập
kích cửa ải Uấn Kình, lại bị Mặc Vũ chặn đứng ngay trước cửa khẩu Uấn
Kình hoang vắng này.

Quân liên minh sáu nước đang tới rất nhanh, quân tiên phong lúc nào

cũng có giới hạn số lượng, dùng hai mươi vạn đại quân đối địch, lo gì
không thể tiêu diệt được cơ chứ.

Khói bụi bốc lên cuồn cuộn mù mịt từ phía xa xa đang tới rất nhanh và

ngày càng gần hơn, quân chủ lực của liên minh sáu nước đang đến đây.

Độc Cô Tuyệt lạnh lùng nhìn cảnh tượng trước mắt, sắc mặt trầm xuống,

giơ tay lên trầm giọng nói: “Lui binh.”

Tập kích bất ngờ, một khi đã có kết quả tốt phải lui binh ngay.