THÙNG CƠM SÁT VÁCH - Trang 482

Cuối cùng đối phó xong với cái máy tính, Kiều Phong vươn vai một cái,

sau đó uống cạn sạch cốc nước:

- Ngon lắm.

Lam Sam xoa cằm, ánh mắt sâu xa nhìn anh:

- Tôi có một vấn đề. s - Vấn đề gì?

- Nếu cài lại máy thì virus phải mất chứ, vì sao lại xuất hiện tiếp?

- Có trường hợp thời điểm xuất hiện là do phần cứng bị lây, nhưng

trường họp này là, -

Anh nói nói, cúi đầu không dám nhìn cô, chỉ chìa cho cô một cái đỉnh

đầu đen kịt: - Bởi vì virus ở máy cô là do tôi cài vào.

- Anh….. ! – Lam Sam chống nạnh chỉ vào anh, tức giận đến nỗi ngón

tay run run: - Anh có phải bị bệnh không đấy?

- Đúng vậy. – Cảm cúm vẫn chưa khỏi mà.

Lam Sam gãi đầu, cô cảm thấy không nên ầm ĩ với anh nữa, sau đó hít

thật sâu, hỏi:

- Rốt cuộc là anh muốn làm gì?

Kiều Phong cúi đầu, đáp:

- Tôi sợ cô sẽ không để ý đến tôi nữa.

- …. – Một bụng đầy giận của Lam Sam bị câu nói này của Kiều Phong

làm cho tiêu tan hết. Cô bê một cái ghế đến ngồi trước mặt anh, nói: - Anh
ngẩng đầu lên.