THƯƠNG HẢI
THƯƠNG HẢI
Phượng ca
Phượng ca
www.dtv-ebook.com
www.dtv-ebook.com
Chương 39
Chương 39
Tài Thần (Thần Tài)
Tài Thần (Thần Tài)
Lục Tiệm nhìn xác Bạch Tương Dao chợt cảm thấy lòng trống rỗng,
thầm nghĩ: “Người đàn bà này đúng là đáng chết, nhưng bà ta chết rồi thì
sao chứ? Cho dù có chết thì Cốc Chẩn cũng đâu có sống lại được.” Y nghĩ
vậy lòng liền nguội lạnh, thở dài một tiếng rồi quay người bỏ đi, sau lưng
bỗng vang lên tiếng Cốc Bình Nhi kêu gọi:
- Mẹ, mẹ đâu rồi? Bình Nhi sợ lắm, mẹ đâu rồi, Bình Nhi sợ lắm mà…
Tiếng gọi thảm thiết rạch nát màn đêm trầm lặng, trong lòng Lục Tiệm
chua xót không chịu nổi, y vừa đi vừa đột ngột rơi lệ.
Ra khỏi cổng chùa đi được một lúc bỗng nghe phía trước có tiếng nam
nữ thì thầm. Lục Tiệm định tránh qua thì bỗng nghe nam tử kia nói:
- Diệu Diệu, sao lại khóc, nén đau thương thì tốt hơn đấy.
Lục Tiệm trong lòng chấn động liền tung người tiến tới, vạch cành lá
định thần nhìn qua thì thấy Thi Diệu Diệu ngồi trên một tảng đá lớn đang
ngẩn ngơ rơi lệ, còn Địch Hy đứng một bên, lấy trong ngực áo ra một cái
khăn tay trắng muốt đưa tới má Thi Diệu Diệu có vẻ muốn lau nước mắt
cho cô. Thi Diệu Diệu vội đưa tay đón lấy, miệng nói:
- Cám ơn Địch tôn chủ.