THƯƠNG HẢI - Trang 1542

hai ngón cái lên, bảo: "Hai câu của Thích huynh đó, đúng là chân ngôn
truyền lại từ ngàn xưa!"

Lục Tiệm quan sát trận thế một lúc, thắc mắc: "Đại ca, mấy cây tre

đó..." Thích Kế Quang đáp: "Cây tre đầu, chính là cây tre chủ động của hai
cây kia, xa thì thủ, gần thì công, rất công hiệu, đó là cửa ngõ chính của cái
trận Âm Dương này, tại không tìm ra tên nào hay hơn, ta đành gọi nó là
'Lang Tiển', Lang sói là con vật cực hung, TIỂN hàm ý làm cây chổi càn
quét!"

"Tên hay đấy!", Cốc Chẩn vỗ tay khen, "Vưà giống như lang sói tấn

công, vừa như cây chổi chà quét sạnh, đem càn quét bọn oa khấu một phát
là sạch trơn!"

Thích Kế Quang tủm tỉm cười, gật đầu, Vương Như Long ra vẻ sốt ruột,

lớn tiếng hỏi: "Công tử gia, hãy mau chọn cho mình một món binh khí, rồi
chúng mình nhập trận!". Lục Tiệm lắc đầu, bảo: "Ta hãy khoan dùng binh
khí đã, để xem trận pháp biến hoá uy lực lớn nhỏ ra sao?"

Nếu là người khác nói câu đó, Vương Như Long tất nhiên sẽ thấy khoa

trương lớn lối, nhưng nghe Lục Tiệm nói thế, gã trong lòng càng chắc mẩm
hơn nữa, tự nhủ: "Đúng thế, cách dùng binh khí, quả nhiên là phong phạm
truyền nhân Kim Cương môn!" Gã bèn hỏi: "Thích đại nhân, vậy thì định
đọat hơn thua ra sao đây?" Thích Kế Quang vui vẻ bảo: "Hễ ngươi chạm
được vào mình Lục huynh đệ, là kể như thắng!", Vương Như Long cười
ầm. quát lên một tiếng lớn, điều động cái Lang Tiển, tấn công thẳng vào
Lục Tiệm.

Lục Tiệm khi thấy hai cây Lang Tiển xáp lại, khoa tay một vòng, rùn

mình, chợt nghe tiếng gió phía dưới, đó là hai đao thủ và bài thủ đã lăn vào,
huơ đao chém vào hai chân gã. Lục Tiệm vừa đóan được lang tiển tuy hung
mãnh, nhưng thật sự chỉ là hư chiêu, dùng làm hoa mắt đối thủ, để cho hai
đao thủ lẻn nhập nội tấn công, gã bèn lập tức tung mình, đá song cước ra