trong tay, kết vòng vây bọc hai người, ai nấy đều lộ vẻ phẫn nộ, bi thương.
Thi Diệu Diệu không ngờ Dương Dạ lớn tiếng thoá mạ Cốc Chẩn loài
cầm thú, lại còn liệt kê ra một đống tội danh, nàng vừa rối, vừa giận, đang
định phát tác, bỗng bị Cốc Chẩn từ đàng sau đưa tay níu vào ngang eo
nàng, kéo lại, hỏi:
- Dương Yến Tử, mấy lời đó, ông nghe ai kể lại vậy?
Dương Dạ đáp:
- Cái đó chính miệng Địch tôn chủ nói ra cho ta nghe, bộ còn là giả trá
hay sao?
Cốc Chẩn khẽ chau mày, cười cười:
- Vậy a! Túc hạ có chỗ chưa rõ, ta là tù nhân của Thi tôn chủ. Thi tôn
chủ đích thân bắt được ta, giờ đang dẫn ta về xử tội ở Đông Đảo. Dám hỏi
Dương đảo chủ, vậy thì hiệp bọn ở chỗ nào?
Dương Dạ giật mình, trợn mắt nhìn hai người, bán tín bán nghi. Thi
Diệu Diệu trong lòng bối rối, vừa định biện bạch, không ngờ đã bị Cốc
Chẩn bấm vào eo lưng, Thi Diệu Diệu ngơ ngác không hiểu, quay lại nhìn,
thấy gã thần tình bơ bơ, khe khẽ lắc đầu. Thi Diệu Diệu chỉ thoáng hiểu ý
gã muốn nàng tạm thời nhẫn nhục, lòng nàng chợt chùng xuống, hết sức ưu
tư.
Dương Dạ ngơ ngác một lúc, rồi hạ thấp cây ngân soa xuống, hỏi:
- Thi tôn chủ, lời đó có xác thực không?
Thi Diệu Diệu lạnh lùng hỏi ngược lại:
- Ông còn không chịu tin hả?