- Thuốc nổ chôn đến đâu rồi?
Môt tên trong bọn đáp:
- Chẳng phải đã chôn xong lâu rồi sao?
Ninh Bất Không chậm chạp bảo:
- Ta thấy dường như còn ít! Mỗi người hãy đem đến đây thêm hai thùng
nữa đi.
Ba người nọ ứng tiếng nhận lời, vừa quay gót, cây gậy trong tay Ninh
Bất Không bỗng vung lên, trúng sau lưng một đứa, tựa như kim nhọn đâm
thủng giấy bản, đầu gậy xuyên tim, ra tận trước ngực. Hai đứa kia kinh hãi,
định bỏ chạy, Ninh Bất Không khoa tay, từ ống tay áo phóng ra hai luồng
lửa, giáng vào cả hai, nghe ầm ầm hai tiếng, máu huyết bắn tung toé đầy
trời, Lão ra tay giết cả ba nhanh tựa chớp giật, khiến Ninh Ngưng cùng Tả
Phi Khanh đều kinh hãi khôn tả.
Ninh Bất Không lẳng lặng không một lời, rút cây gậy ra khỏi lưng xác
chết, đi vài bước tới cửa sắt, lấy chìa khoá mở cửa, nói:
- Ra cả đi!
Trong động vắng lặng như tờ, rồi lục tục tiến ra đông người già cả, phụ
nữ, ánh mắt hiển nhiên đầy sợ sệt dòm dòm vào Ninh Bất Không.
Ninh Bất Không giộng cây quải trượng một tiếng, quát:
- Chờ cái gì vậy? Còn không chạy cho mau đi, đứa nào không đi đừng
mong sống sót!
Đám gia quyến Sơn bộ đều ngơ ngác, nghe tiếng lão hăm doạ làm họ
phát sợ, bèn giắt díu nhau chạy ra ngoài cửa cốc.