THƯƠNG TÂM TIỂU TIỄN - Trang 311

Ôn Nhu lại khóc lên, dường như quên mất đang bị kẻ địch bắt giữ.

- Ngươi thấy ta bị người ta bắt, vui lắm phải không? Ngươi hung dữ

như vậy, vừa thấy mặt đã mắng chửi, cũng không quan tâm đến người ta!

- Ta, ta, ta…

Vương Tiểu Thạch lại tức đến xoa tay giậm chân:

- Ta làm sao không quan tâm đến cô!

- Ngươi quan tâm ta à?

Ôn Nhu khóc như hoa lê dính hạt mưa, càng khóc càng mang theo

mưa gió:

- Ngươi quan tâm ta mà lại mắng ta?

- Ta… ta mắng cô là vì muốn tốt cho cô.

Vương Tiểu Thạch vội vã nói:

- Bây giờ cô như vậy, cô cho rằng ta vui lắm sao?

- Ngươi không suy nghĩ biện pháp cứu người, vừa thấy mặt đã mắng

chửi không ngừng.

Ôn Nhu vẫn không bỏ qua:

- Còn nói là quan tâm người ta, trước mặt mọi người mắng chửi như

vậy, không cho người ta một chút mặt mũi nào!

- Ta… ta là nhất thời nóng ruột

Vương Tiểu Thạch đành nói: