TIẾNG RỀN CỦA NÚI - Trang 130

- Ba tính cắt hết hay sao?

- Ừ - Singo đáp và ngắm nhìn những động tác nhanh nhẹn của con trai. -

Còn những cái này cũng cắt luôn chứ ạ? - Suychi chỉ vào mấy chồi anh đào
non mới nhú dưới gốc.

- Khoan đã, khoan đã! - Singo nói và nhổm dậy.

Kikuco từ trong nhà đến nhập bọn. Suychi giơ cái cưa chỉ mấy chồi non

và cười lớn.

- Ba đang còn nghĩ xem nên để hay nên cắt đấy! - Anh ta nói.

- Nên cắt đi thì hơn ba ạ! - Kikuco lập tức trả lời.

- Ừ cũng phải, nhưng nếu đấy là cành non thì tôi không muốn cắt -

Singo cố giãi bày những khúc mắc của mình.

- Cành không mọc thẳng từ dưới đất lên đâu ạ. Đó là chồi đấy. - Kikuco

đáp.

Suychi lẳng lặng cắt các chồi cây.

- Tôi những muốn để cho tất cả các cành và nhánh được mọc tự do và

mặc sức vươn ra theo ý chúng. - Singo nói. - Bụi dây leo cản trở đến việc
đó, vì thế mà ta cắt nó đi... Những cành nhỏ ở dưới cùng ấy đừng có cắt
nhé, Suychi! Để chúng lại đi.

- Chúng mảnh mai như cái đũa ấy, thậm chí chỉ hơn một cái tăm một

chút. - Kikuco nói và không rời mắt khỏi Singo. - Vậy mà lúc ra hoa trông
chúng cũng lộng lẫy ra trò!

- Ồ, những cành ấy mà cũng có hoa kia à? Thế mà ta không phát hiện ra

đấy! - Singo thốt lên.