TIỂU LONG NỮ BẤT NỮ - Trang 1279

“Khóa phụ đạo này chủ yếu chính là muốn cho học sinh chỉnh đốn tình

huống lại, điều chỉnh nhịp độ học tập của bản thân, hiện tại em lại đi uống
thứ này, đợi đến mai mốt cả người liền động đậy không nổi cho xem.”

Tiếu Lang mi mắt nặng nề, thê thảm hết sức nói “Vậy làm sao bây giờ,

em muốn ngủ…”

Vương Mân cười nói “Vậy nằm ngủ một chút đi, nửa giờ sau anh gọi em

dậy.”

Tiếu Lang lập tức nằp úp xuống bàn, một giây sau liền ngủ khò.

Giữa trưa lúc ăn cơm cậu đã muốn đi ngủ, nhưng vẫn là cố kéo tinh thần

lên, đến buổi chiều lại còn phải ngồi làm đề thi, quả thực không khác gì tra
tấn! Lúc này Tiếu Lang mới cảm thấy, quả thực một tháng bị thương ở lưng
được nghỉ ở nhà hết ăn rồi lại ngủ kia, mới chính là nhân sinh hạnh phúc a!

Ngủ không được bao lâu, đã bị Vương Mân lay tỉnh.

“Heo dậy đi, nửa tiếng rồi.”

Tiếu Lang chớp chớp mắt hai cái, mẹ nó nha, cảm giác như mới ngủ có

nửa phút a a a a!!

Bất quá, dù cho chỉ có nửa tiếng đồng hồ, nhưng sau khi tỉnh lại cảm

thấy tinh thần tốt vô cùng, ít nhất lúc làm bài hiệu suất cũng cao hơn
nhiều…

Đau tim lê lết sống cho đến hết hai cái tuần, Tiếu Lang mới bắt đầu thích

ứng trở lại với nhịp điệu của việc học trong khóa phụ đạo, buổi sáng không
còn muốn lười ngủ nữa, mà buổi chiều cũng không thấy uể oải hay mệt
mỏi, quả nhiên… con người là bị ép mới nên mà!