TIỂU LONG NỮ BẤT NỮ - Trang 906

Anh ấy không cần mình, bởi vì mình nói dối… anh ấy không cần mình

nữa…

Vương Mân đưa tay đặt lên chốt mở cửa, chợt thấy sau lưng nhoáng lên

một cái, tiếp đó thắt lưng bị một cỗ lực mạnh mẽ gắt gao ôm chặt lấy.

“Không được đi!” thanh âm của Tiếu Lang run rẩy đầy cầu xin “Đừng

đi… anh…”

Một từ kia vừa thốt ra khỏi miệng, Tiếu Lang rốt cuộc không nhịn được

nữa, nước mắt tựa như suối chảy nhoáng lên đầy ắp cả hốc mắt.

“Anh…” cậu sống chết ôm chặt lấy Vương Mân, vừa khóc nấc vừa lên

tiếng gọi “Anh… Là em sai rồi, anh đánh em, mắng em đi, đừng bỏ mặc
em…”