− Hoàn cảnh thì nói bao nhiêu cho hết? Mà hoàn cảnh thì có gì
đặc biệt? Chẳng lẽ chúng ta lại không thể tự cho phép mình xem phim
mỗi tuần một buổi hay sao?
− Bạn vàng của anh. Em nghĩ người ta cho vào rạp dễ dàng hay
sao? Chỉ có nước bọt thì không mua được vé. Đi bộ thì làm sao tới rạp
được. Tàu điện người ta bóc đường đi rồi, xe buýt thì chật như nêm
cối, tuyến đường đến Beoglu không có, phải đổi những ba lần xe...
− Anh biết thế nào không, thôi anh im đi! Anh hút thuốc lá hết
bao nhiêu tiền rồi, anh tính thử xem. Mỗi ngày anh hút hai bao
Helinglich, mỗi tháng hết ba bốn chục lia! Thôi đi, anh Iantrin, em
không muốn ngồi tù nữa đâu! Sức chịu đựng của em đã cạn! Em thề
có Chúa Trời...
Tôi không đợi cho cô bạn thề hết, liền ấn nút chuông. Tôi thấy
hai vợ chồng gắng gượng nặn ra một nụ cười trên mặt. Tôi cũng tìm
cách vui đùa. Nửa giờ sau tôi đề nghị:
− Ta đi chơi đi! Ngày Chủ nhật các bạn ngồi nhà làm gì? Thôi,
chuẩn bị mau lên!
Vợ Iantrin đồng ý ngay, còn anh thì rỉ tai tôi:
− Bạn ơi, đừng có bắt tôi phải tiêu xài nữa. Ta ngồi nhà nói
chuyện cũng được.
− Đi đi, đi đi! Ta đi giải sầu đôi chút. Dù không có tiền cũng
không được để chết buồn thế này.
Khi đã ra ngoài phố, Iantrin hỏi:
− Anh đưa chúng tôi đi đâu bây giờ?
− Việc của anh là đi, rồi anh sẽ thấy!
Chị vợ cũng thắc mắc:
− Ta đi xem phim à, anh?
− Xem phim, xem hát thì chẳng có tôi các bạn cũng đi được. Bây
giờ ta đi đến một chỗ khác. - Chúng tôi đến Sisli lúc nào không hay.
Tôi ngắm nhìn nhà cửa, vợ chồng bạn tôi thì cháy ruột tò mò: