TÌNH YÊU CUỒNG NHIỆT - Trang 121

− Chuyện vặt! - vợ anh thêm thắt.
Bây giờ đến lượt ông chủ hỏi lại:
− Các ngài có bao nhiêu người?
− Có hai thôi - một vợ một chồng. Còn tôi không tính.
− Thế... Thế... Còn các cháu nhỏ nữa chứ?
− Không có đâu.
− Vậy đó. Đầu tiên, thưa ngài, ai cũng bảo chưa có, rồi sau nhà

chúng tôi cứ như lò ấp trứng ấy.

− Chuyện ấy hoàn toàn bị loại bỏ: bà đây không sinh hạ được

nữa.

− Dạ, thế đấy!
− Còn về ông đây, có một thời ông ốm lên ốm xuống, và thế là...
− Dạ, thế đấy! Biết nói thế nào được, càng hay chứ sao. Có nghĩa

là cả hai ông bà...

− Phải vậy, thưa ngài. Hồi ông đây lên một tuổi, chính tôi đã đưa

ông ra khỏi nhà tế bần.

− Dạ, thế đấy! Tuyệt vời quá!
− Còn bà đây, hồi còn bé tí xíu đã bị vứt vào nhà nguyện. Bây giờ

bà ấy cũng chẳng có thân nhân.

− Dạ, thế đấy. Mang cà phê lên đây! - ông chủ gọi đầy tớ.
− Xin đa tạ, thưa ngài, - tôi nhanh miệng nói, - nhưng chúng tôi

không thích cà phê.

− Sao vậy, thưa ngài? Ta làm một ly con thôi...
Méc-xi. Nhưng chúng tôi chưa kịp điểm tâm.
− À... à... ra thế... Pác-đông (xin lỗi). Vậy tôi lấy làm vinh hạnh

được mời các ngài dùng bữa với vợ chồng tôi.

− Ồ thưa ngài, chúng tôi có thể tiếp nhận ngay lời mời ấy nếu

được ngài gia ân.

− Ngài khách khí quá!... Tất nhiên... Xin mời các ngài cứ tự

nhiên...