TRĂNG HUYẾT - Trang 741

- Tuyết ạ, cha lúc nào cũng lo lắng cho con - ngay từ giây phút cha biết ra
con có mặt trên đời này. Kể từ lúc đó, cha luôn luôn gởi tiền cho con. Cha
nghĩ con đã biết việc đó.
Tuyết mỉm cười, giọng thách thức:
- Tiền! Có phải hết thảy người Mỹ đều nghĩ cứ dùng tiền là có thể giải
quyết mọi sự trên thế gian? Tiền trong trương mục ngân hàng có nghĩa lý gì
khi con cái không được ở với cha mẹ, không được cha mẹ nuôi dưỡng!
Nhìn từng đoàn xe xích lô nối nhau đạp qua, Joseph cảm thấy lòng trào lên
cảm giác thất vọng:
- Tuyết ạ, cha ân hận kinh khủng vì trước đây mọi việc diễn ra sai lạc như
thế. Trong đời mình, cha đã có vô số quyết định lầm lạc nhưng lúc này cha
muốn làm một việc chính đáng cho con.
- Cha có thảo luận việc này với mẹ trước khi bà ấy qua đời không?
Tuyết đặt câu hỏi đó với giọng lưỡng lự nhưng nó lại xem xét nét mặt cha
với vẻ chăm chú khác thường.
- Có, cha có thảo luận. Cha và mẹ có nói tới việc này trên Đà Lạt. Cha
muốn hai mẹ con tới sống hẳn với cha - cả hai mẹ con, con hiểu không?
Cha muốn cả ba chúng ta sống chung với nhau vì đúng ra chúng ta phải
sống như vậy ngay từ đầu. Cha muốn chúng ta cùng đi với nhau, thật sự
đặc biệt hiểu biết nhau...
- Và ý kiến của mẹ ra sao?
Joseph nhìn qua chỗ khác:
- Mẹ con nói chúng ta phải chờ... cho tới khi chúng ta biết được chuyện
Điện Biên Phủ kết thúc như thế nào.
- Nhưng chuyện đó đã kết thúc cách đây hai tháng.
- Cha biết. Nhưng con nên nhớ là chồng của mẹ con lúc ấy đang chiến đấu
ở đó.
- Và mẹ không bao giờ cho cha biết câu trả lời của mẹ?
Nhìn vẻ mặt Tuyết, Joseph hiểu rằng đối với nó câu hỏi ấy quan trọng biết
bao. Lòng anh bắt đầu chùng xuống:
- Cha nghĩ chắc chắn mẹ của con đã đồng ý.
- Nhưng mẹ không bao giờ nói với cha rằng mẹ đồng ý. Thực tế, cha thật