TRIẾT LÝ ĐẠI ĐỒNG - Trang 151

Tri

ết-lý Đại-Đồng

151

cái tr

ọng, cái khinh, Ngài khôn ngoan hơn hết, bỏ cái

khinh gi

ữ cái trọng.

Chúng ta th

ử nghĩ, chúng ta vì gia đình là cho Tông

đường ta và Ông Cha ta, tưởng ra nó còn lại với một cái
tình yêu ái c

ủa toàn thể thiên hạ, cái nào hơn, cái nào

thua, cái nào tr

ọng, cái nào khinh, chúng ta không nói

c

ũng có thể hiểu được.

Ước mong đoàn Em của Ngài biết cái lập trường

quí báu c

ủa mình đ ứng trong lập trường ấy thế nào đặng

v

ững tinh thần, giữ danh thể, giữ cái oai võ của mình cho

toàn v

ẹn giá trị mình.

Nhưng kiếp con người chỉ trăm năm là mãn cuộc có

khác nào m

ột cuộc du-lịch dài hạn. Đức Quyền Giáo-Tông

r

ồi cũng qui Thiên, để lại trong lòng của muôn triệu nhơn-

sanh m

ột nỗi đau thương, mến tiếc. Thử hỏi tại sao chúng

ta không làm điều gì hữu ích cho không uổng một kiếp
sanh, l

ại làm những điều sai quấy?

Hãy ti

ếp tục nhìn gương đạo -đức trong sáng của

m

ột Đấng Giáo-chủ huy-hoàng trong buổi sống, thanh

nhàn trong lúc ch

ết. Theo định-luật vần xoay các Ngài chỉ

c

ỗi bỏ cái áo xác thịt này đây chứ phần tâm-linh các Ngài

v

ẫn thường xuyên chỉ đạo cho người còn ở lại mà lo độ

chúng. Đây là điều hiển -nhiên trong cửa Đạo Cao -Đài và
hoàn-toàn ch

ứng thực. Là một điều khác hẳn với các Tôn-

giáo t

ừ xưa tới giờ.

Đức Hộ-Pháp đã chuẩn-bị cho buổi ra đi ngàn năm

v

ĩnh-biệt. Ngài viết tờ Di-ngôn trước khi nhắm mắt gởi

cho Hoàng-thân Sihanouk c

ủa đất Cao-Miên như vầy:

6-. BẢN DI NGÔN (14-5-1959)