TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1888

cổ phần như vậy, có phải cũng xuất phát từ loại tâm lý này không?”

“Không phải!” Lôi Dận lại ôm chặt lấy cô, chỉ sợ cô mất hứng liền ra

khỏi phòng, để lại hắn một mình trông phòng cả đêm. “Lúc trước nếu anh
không chủ động rời đi, nhất định em còn có thể làm chuyện điên rồ nữa.
Lòng anh thương em, lại sợ cuộc sống của em không tốt cho nên mới làm
như vậy. Đừng nói đến cổ phần Lôi thị, lúc đó nếu em muốn cả Lôi thị, chỉ
cần em vui vẻ, anh sẽ tặng cả vị trí quản lý cho em luôn. Khê nhi, em tin
anh đi, anh thật sự…thật sự là...”

“Được rồi, không cần giải thích nữa.” Mạch Khê ôm lấy cổ hắn, hạnh

phúc nơi đáy lòng đã tràn đến tận mắt, “Xem anh kìa, một người đàn ông
giải thích chuyện này không có tí logic nào cả, nghe xong đầu óc em cũng
choáng váng luôn. Người ta tin anh, Bạc Cơ cũng đều nói với em chuyện
này rồi. Em chỉ muốn đùa anh tí thôi mà.”

Lôi Dận thở dài nhẹ nhõm một hơi, ôm cô vào lòng chặt hơn, khuôn mặt

anh tuấn hãm sâu vào mái tóc cô, “Khê nhi, đừng trách anh, không phải anh
không muốn nói với em chuyện này, chỉ là anh sợ nói không tốt sẽ khiến
em hiểu lầm. Anh không thể lại mất em được, không thể.”

Mạch Khê càng thêm nghẹn ngào, cánh tay ôm hắn càng chặt hơn. Cho

tới bây giờ cô cũng chưa từng cảm kích ông trời đến như vậy. Cô được một
người đàn ông như vậy yêu thương; có đôi khi, cô cũng tự hỏi chính mình
có phúc gì mà lại có thể được Lôi Dận chú ý, quyến luyến, yêu thương.
Chính là ông trời đã cho họ được yêu nhau như vậy, yêu đến khắc cốt ghi
tâm…

Thấy dáng vẻ cẩn thận đó của Lôi Dận, Mạch Khê lại nghĩ đến ba năm

ròng đối với hắn hẳn là cú đả kích quá lớn, trong lòng cô không khỏi đau
đớn. Nếu có thể sớm thấy rõ được tình cảm của mình, có phải là cả hai sẽ
có nhiều thời gian để yêu nhau, bên nhau nhiều hơn hay không?