Mạch Khê bị hắn liếc mắt một cái đã nhìn thấu tâm tư thì ngượng ngùng
cười, sau đó nép vào ngực hắn, làm nũng nói: “Người ta chỉ là rất sợ mà
thôi…”
“Khờ quá!” Lôi Dận cúi đầu cười, ôm chặt lấy cô.
“Đúng rồi, còn có một chuyện em muốn hỏi anh.” Mạch Khê bỗng nhớ
đến một chuyện, nâng tầm mắt nhìn hắn, “Vẫn là chuyện liên quan đến Bạc
Cơ!”
Lôi Dận ngơ ngác run sợ một chút, thấy đôi mắt cô lóe lên tia sáng,
không đợi cô mở miệng liền vội vàng giải thích: “Khê nhi, em đã gặp Bạc
Cơ rồi, hẳn là cũng biết anh với cô ấy bây giờ không có quan hệ gì cả, em
ngàn vạn lần đừng hiểu lầm anh.”
Mạch Khê thấy vẻ mặt hắn đầy lo lắng, trong lòng cũng có ít nhiều
chuyển biến tốt đẹp. Đột nhiên cô muốn trêu hắn một chút, cố tình xụ mặt
xuống, “Đúng hay sai vậy? Em cũng biết trước kia anh đã từng trọng Bạc
Cơ đến mức nào. Hừ!”
“Khê nhi…Anh biết anh có nói thế nào thì em cũng không tin. Nhưng
anh với cô ấy thật sự không có tình yêu. Em cũng biết là anh…anh chưa
từng yêu lần nào. Anh…anh chỉ yêu một mình em…”
“Dừng dừng dừng!” Một cái đầu Mạch Khê không nghe được nhiều
chuyện như vậy, “Rốt cục anh đang nói gì đây? Loạn thất bát tao (ý chỉ
những chuyện lộn xộn)?”
Lôi Dận hít sâu một hơi, có trời mới biết từ trước đến này hắn không đi
giải thích điều gì. Lần này chỉ vì muốn Mạch Khê không hiểu lầm, hắn
không muốn thì cũng phải giải thích. Cho đến giờ hắn mới hoàn toàn hiểu
mình, không phải hắn không muốn giải thích, mà là hắn không biết cách
giải thích.