TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1887

“Như thế này này, anh nói rõ cho em nghe được không. Bạc Cơ đối với

anh chẳng qua chỉ là thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Mỗi lần qua đi, trong lòng
đều trống không, không có chút thỏa mãn nào cả. Chỉ là, từ khi em ở bên
cạnh anh, anh liền cảm thấy thực đầy đủ, là cảm giác viên mãn chưa từng
có. Em không giống Bạc Cơ, em là người phụ nữ anh yêu, là người phụ nữ
anh muốn sống cùng cả đời. Em hiểu chưa?”

“À…Cũng hiểu hiểu được chút rồi á.” Mạch Khê cố ý chần chờ mới gật

đầu, trong lòng lại bị bộ dáng của hắn làm cho cười trộm không ngừng. Thì
ra người đàn ông này cũng có lúc biết sốt ruột nha!

“Từ sau khi em bỏ đi, anh có đến tìm Bạc Cơ không?”

“Có.” Lôi Dận vô cùng thành thật trả lời cô, thấy chân mày cô nhíu lại

thì vội vàng giải thích: “Là như thế này, Khê nhi, em đừng hiểu nhầm. Sau
khi em đi đúng là anh có đến tìm cô ấy nhưng mà không phải để làm
chuyện như em tưởng tượng đâu. Anh chỉ đến cho cô ấy một số tiền, mấy
chỗ bất động sản. Dù sao Bạc Cơ cũng theo anh nhiều năm, hơn nữa…đúng
là anh chủ động tiếp cận cô ấy*. Phụ nữ, dù sao cũng cần có cái gì đó để
sống.”

* Ý chú Lôi là chú đã tiếp cận Bạc Cơ, cho Bạc Cơ làm phẫu thuật thẫm

mỹ giống Bạc Tuyết, rồi mới đẩy Bạc Cơ đến sự tình ngày hôm nay.

“Nghe ra có vẻ anh cũng rất biết suy nghĩ cho người khác.” Mạch Khê

nghiêng nghiêng đầu nhìn hắn, ý cười bên môi thật thâm trường (trích từ ‘ý
vị thâm trường’, chỉ sự sâu xa).

“Khê nhi, em... giận sao?” Lôi Dận thấy mình càng nói càng sai nên có

chút nóng vội. Hắn thấy chính mình giải thích cũng rất khá, sao Mạch Khê
lại biểu cảm như vậy?

Mạch Khê dịch thân mình, bộ dạng uể oải: “Thế... lúc trước khi anh

không quay về tòa thành đã gọi luật sư đến cho em nhiều bất động sản và