“Hả?” Mạch Khê lại kinh hãi. Trong một thời gian ngắn ngủi mà cô đã
bị lời của Lôi Dận dọa vài lần. Cô không nghe nhầm chứ? Anh cả cô
thích…Lôi phu nhân? Sao có thể?
Biểu cảm của Lôi Dận nhìn qua có vẻ trào phúng, suy nghĩ cũng là
nhằm thẳng vào Đàm Trử Quân, “Còn nhớ rõ vẻ mặt của anh ta lúc nhắc
đến mẹ anh không? Anh ta nói, bà là một người phụ nữ rất đẹp. Hôm nay,
lúc anh hỏi lại anh ta câu này, anh ta cũng thẳng thắn nói với anh rằng bà ấy
rất đẹp. Nếu chỉ là lời tán thưởng của một người đàn ông với một người
phụ nữ thì chẳng có gì là kỳ quái cả. Lạ là ánh mắt anh ta rất mơ hồ, như
đang hoài niệm lại kí ức vậy. Ánh mắt anh ta cũng rất lạ, như là ánh mắt
của một người yêu thầm rất lâu. Lâu lâu hoài niệm cũng làm cho anh ta nhớ
lại hồi ức của anh ta, có lẽ là lúc còn thanh niên, việc ái mộ một người phụ
nữ trưởng thành cũng là chuyện bình thường thôi. Như vậy, lời bài hát kia
trên thực tế là anh ta mượn để nói thay lòng mình mà thôi.”
Mạch Khê kinh ngạc, miệng gần như cũng mở hết cỡ…
Nếu dựa theo kiểu phân tích này, thật sự là rất có lý!
“Dận…Nếu nói anh cả em chỉ là ngoài ý muốn như vậy, thì mẹ em với
Lôi phu nhân thì sao? Giữa hai người họ đến tột cùng là có quan hệ gì? Mẹ
em rất quan tâm đến an nguy của Lôi phu nhân, nói không chừng, cả hai
người là...” Nói đến đây, Mạch Khê đột nhiên như là nghĩ đến điều gì đó,
khuôn mặt nhỏ nhắn chợt tái đi. Khi nhìn về phía Lôi Dận, đôi mắt đẹp
cũng rõ ràng hiện lên vẻ lo lắng!
Lôi Dận nhịn không được liền cười khẽ, vỗ nhẹ lên đầu cô, rồi lại hôn
lên môi cô một cái mới thấp giọng nói: “Yên tâm đi, sẽ không như em
tưởng tượng đâu. Tuy rằng anh chưa từng gặp mẹ nhưng với chuyện của bà
ấy thì anh cũng đã tra được ít nhiều rồi. Bà ấy không có chị em hay họ hàng
nào cả. Bạc Tuyết sẽ không có quan hệ huyết thống gì với mẹ anh đâu.”