TRÒ CHƠI NGUY HIỂM TỔNG TÀI TỘI ÁC TÀY TRỜI - Trang 1883

“Nhưng mà, nhưng mà ngộ nhỡ mẹ thật sự sáng tác vì em thì sao? Anh

còn nhớ viện trưởng Khâu Cát không? Ông ấy nói mẹ từng đến đó tư vấn.
Nếu bà cũng nghe theo lời khuyên của ông ấy, thì có thể là sáng tác trong
thời gian mang thai em thì sao?” Mạch Khê tìm một lý do gượng gạo.

“Khê nhi…” Lôi Dận đau lòng nhìn cô. Hắn ôm cô vào lòng, trìu mến

mà nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô, “Anh biết em rất muốn lưu lại thứ gì đó mẹ
để lại cho em. Có điều, sự thật là gì thì chúng ta nhất định phải tìm cho rõ
ràng. Có phải Đàm Trử Quân nói với em về việc anh ta nghe được bài hát
đó thế nào không?”

“Ừm.” Mạch Khê rầu rĩ gật đầu.

“Anh ta nói như thế nào, em còn nhớ rõ không?” Lôi Dận nhẹ giọng

hỏi.

Mạch Khê cắn môi, cẩn thận nhớ lại…

“Khi đó tôi chẳng phải là nhạc sĩ gì cả, chỉ chơi dương cầm kiêm thêm

công việc nhạc công. Một hôm, có một người phụ nữ đến. Hình như cô ấy
đang muốn tìm một cây đàn dương cầm chất lượng tốt. Ông chủ của tôi
hình như cũng rất quen cô ấy, đã giới thiệu cho cô ấy một cây đàn được làm
từ đại danh sư. Sau đó, cô ấy nhấn thử vài phím rồi chơi nửa bản nhạc.”

“Một nửa bản nhạc?” Mạch Khê kinh ngạc, “Vì sao lại chỉ có một nửa?

Mà đó là ca khúc nào?”

“Chính là cấm khúc cô nói.”

Đàm Trử Quân kiên định nói, “Lúc ấy ca khúc này cũng chỉ có một nửa.

Người phụ nữ ấy khi đàn đến một nửa thì dừng lại. Ông chủ còn khen ngợi
ca khúc này rất êm tai. Tôi nghe thấy cô ấy nói, ‘Khúc ca này tôi viết cho
cục cưng trong bụng, chờ đứa nhỏ ra đời, tôi sẽ hoàn thành xong ca khúc
này’. Bởi vì với âm nhạc, tôi luôn rất nhạy cảm, thế nên liền nhớ rất rõ bài